• Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Mục Lục
  • ĐĂNG NHẬP
  • ĐỌC TIN RSS
Tuệ Uyển đón chào những lữ khách trên chặng đường dài hướng đến cuộc sống an lạc, dừng chân ghé nghỉ!
  • Tin tức
    • Phật giáo
    • Xã hội
    • Thông báo
  • phật học ứng dụng
    • đức phật-bồ tát
    • kinh diển
    • tích truyện
    • bước đầu học phật
    • thiền tập
    • hương vị sống
  • y học
    • tây y
    • đông y
    • thuốc nam
  • chương trình
    • sinh hoạt
    • khóa tu
    • từ thiện
    • lễ hội
  • cuộc sống xanh
    • môi trường
    • ẩm thực chay
    • suy ngẫm
    • tham quan
  • văn hóa nghệ thuật
    • nghi thức
    • thơ ca
    • truyện ngắn
    • tùy bút-cảm tưởng
    • nghệ thuật
  • chia sẻ
    • hạt giống tâm hồn
    • thư giãn
    • nhật ký
    • lá thư
    • kỹ năng
    • tiện ích
  • thư viện
    • trắc nghiệm phật pháp
    • audio
    • video
    • hình ảnh
    • âm nhạc
    • sách
  • gia đình
    • Tuệ Phổ
    • Nha Trang
    • Thái Bình
    • Sài Gòn
Bạn đang đọc: Trang Chủ »
Hiển thị các bài đăng có nhãn y học. Hiển thị tất cả bài đăng
SGTT.VN - Theo nghiên cứu của những tổ chức uy tín về sức khoẻ, 75 – 95% bệnh tật có nguồn gốc từ tâm chuyển qua thân (psychosonmayic). Vì sao càng ngày tâm con người càng không mãn nguyện, hạnh phúc? Vì có quá nhiều ham muốn, buồn rầu, ghen tỵ, sợ hãi, mất mát… Những cảm giác tiêu cực ấy không chỉ gây căng thẳng, mà còn sinh ra những hoá chất độc hại làm tăng đường huyết, tăng dịch dạ dày, tăng lượng cholesterol trong máu, gây ra bệnh tật.

Thế giới bên ngoài đang áp đảo nội tâm

Những căn bệnh thời đại như ung thư, gút, stress, trầm cảm, lo âu, sợ hãi... hay các bệnh nhiễm trùng đều xảy ra khi trạng thái đề kháng của cơ thể xuống thấp, vi trùng có sẵn trong cơ thể dễ dàng lấn lướt. Khi con người lo âu, sợ hãi, rất dễ bùng phát bạo lực. Trạng thái tinh thần không mạnh khoẻ là nguyên nhân dẫn đến những đổ vỡ đạo đức xã hội. Ở Anh, GDP tăng 30%, nhưng nạn nghiện ngập, tội phạm trong thanh thiếu niên tăng 200% trong 50 năm liên tiếp. Ở Mỹ, từ 1985 – 2005, tội phạm tăng bảy lần, chi phí cho tội phạm chiếm thứ nhì, sau sức khoẻ. Khi con người bị stress, niềm vui giảm, hạnh phúc giảm. GDP tăng nhưng con người lại thấy bất hạnh hơn. Chỉ số GDP dường như không thể hiện được thế giới bên ngoài và thế giới bên trong của con người.

Thế giới bên ngoài đang áp đảo thế giới bên trong. Người ta đánh giá sự thành đạt của mình qua việc “Tôi kiếm được bao nhiêu tiền, tôi ăn mặc thế nào, tôi đi xe gì”. Con người đang để cho những thứ bên ngoài làm chủ nội tâm, kiểm soát thế giới bên trong. Thế giới bên trong đang trở thành nô lệ cho thước đo bên ngoài, khiến ta lúc nào cũng cảm thấy thấp kém, không có giá trị, tâm trạng ngày càng tệ hại.

Phương pháp giải độc tâm hồn

Do đó, cần có các biện pháp làm giảm đi những phiền muộn, giúp bạn sống tốt hơn. Để có tư duy tích cực, bạn hãy trải nghiệm, suy nghĩ về một thời kỳ đáng sống của mình, tìm hiểu xem từ đó mình bộc lộ những phẩm chất gì, để có những suy nghĩ tốt đẹp về bản thân. Hãy lặng yên, tập trung suy nghĩ về khoảnh khắc ấy, bạn sẽ thấy mình bộc lộ rất nhiều phẩm chất cao quý bên trong: lòng bao dung, sự độ lượng, tình yêu thương, sự cao quý... Khi bên trong của mình trở nên mạnh mẽ, tất cả mọi thứ bên ngoài sẽ thành nhỏ bé. Đừng đi quá xa vào thế giới bên ngoài, bạn sẽ trở thành yếu đuối, lệ thuộc, mất quyền làm chủ. Hành trình ngược lại giống như một quá trình học hỏi, để nhận biết màu sắc, hương thơm của cuộc sống đích thực, những giá trị nội tại, vẻ đẹp thực, các sức mạnh thực... chứ không phải những giá trị ảo.

Những giá trị của mình ở bên trong vẫn luôn có đó chờ mình khám phá và đem ra sử dụng một cách có ý thức. Sức mạnh tinh thần luôn luôn có đó, không ai có thể lấy được của mình, nhưng nếu không luyện tập, không sử dụng, sẽ ngày một teo đi, như cơ bắp lâu ngày không tập luyện. Lòng tự trọng là điều ai cũng có, nhưng nếu không luyện tập, không hiểu biết, bạn sẽ trở thành cúi đầu, nô lệ trước người khác, trước các thần tượng. Khi quá ngưỡng mộ ai đó, bạn sẽ thành nhỏ bé, hèn kém. Làm sao để bạn có thể kiên nhẫn ư? Hãy cứ tập kiên nhẫn đi, từ từ, từng chút một, lòng kiên nhẫn sẽ tăng lên. Một người tử tế sẽ luôn bộc lộ sự tử tế mà không lệ thuộc vào người khác trong mọi tình huống, dù người khác cư xử với mình tệ hại như thế nào đi nữa. Nhìn vào bên trong, cũng là để nhận ra những cái “gai” của mình, những thứ làm mình đau khổ. Đó là nhưng “tên trộm” có thể lấy đi của mình sự cân bằng, thanh thản, giấc ngủ, tình bạn, người thân... Bạn không cần nhớ đến nó thường xuyên, vì như thế sẽ làm mình căng thẳng, nhưng phải nhận biết ngay khi nó xuất hiện. Đi vào bên trong, khám phá chính mình cũng là cách để mang lại lợi ích cho môi trường thiên nhiên. Bạn không thể chỉ tử tế với chính mình mà không tử tế với môi trường thiên nhiên, với mọi người xung quanh.

Nhiều người không hiểu quy luật của thời gian, sinh ra hoảng loạn, sợ hãi. Cuộc sống cũng như bốn mùa, xuân, hạ, thu, đông, sau đêm sẽ là bình minh, sau mùa đông sẽ là mùa xuân... hiểu như thế để không sợ hãi, biết tập trung năng lực của mình vào đâu để đem lại hiệu quả tốt nhất. Giáo sư Nhật Bản Masaru Emoto đã nghiên cứu tác động tinh thần của con người lên nước, những thông điệp từ nước sẽ nói bạn là ai. Ông chứng minh rằng nếu trao tình yêu thương, lòng trân trọng, những tinh thể nước sẽ hiện lên một hình ảnh như châu báu, thiên thần. Ngược lại, nếu trao thù hận, hình ảnh hiện lên rất dễ sợ, như ác quỷ.

Ai cũng có vấn đề với cái bên trong mình. Đi vào tầng sâu nhất của bản thể, bạn sẽ tìm thấy những gì quý nhất, đó là sự bình an nội tâm. Khi bình an, nhìn tất cả, bạn mới biết mình phải làm gì, thực sự muốn gì...

BS Nguyễn Thị Kim Hưng
Đó là một trong những yếu tố “kích” bé yêu trổ mã phổng phao trước tuổi. Và bạn thật sự lo lắng khi thấy con mình bỗng dưng dậy thì trước tuổi.
Trái non chín ép
Tình hình trẻ dậy thì sớm đang ở mức báo động đỏ của nước ta. Vài năm gần đây, tỷ lệ trẻ dậy thì sớm có xu hướng "trẻ hóa". Trẻ từ 10 tuổi trở lên bắt đầu đối mặt với sự thay đổi rõ rệt của cơ thể. Thậm chí có trẻ 8 - 9 tuổi đã bước vào chu kỳ kinh nguyệt...

Hướng con đến các loại ảnh, sách trong sáng lành mạnh
Các bé gái đang non nớt bỗng dưng thấy chảy máu ở vùng kín thường rơi vào tình trạng hoang mang, sợ sệt vì tưởng “đèn đỏ” là bệnh tật hoặc xấu hổ vì “con không giống bạn”. Việc trẻ phát triển sớm gây ra nhiều rủi ro về sức khỏe như dễ mắc ung thư vú, ung thư dạ con, ung thư buồng trứng... cao hơn trẻ bình thường. Dậy thì sớm cũng sẽ ngăn cản sự phát triển chiều cao của trẻ.
Vì đâu nên nỗi?
Theo các chuyên gia y tế, tình trạng dậy thì sớm ở trẻ bắt nguồn từ 4 lý do cơ bản. Trước hết, đó là chế độ ăn dư thừa dinh dưỡng. Tỷ lệ những trẻ béo phì dậy thì sớm hơn hẳn những trẻ bình thường. Độc tố cũng là một nguyên nhân quan trọng khác thúc đẩy sự dậy thì sớm ở trẻ.
Bisphenol A (BPA), một hóa chất công nghiệp trong thành phần sản xuất các loại chai nhựa cứng và hộp đựng thực phẩm, tác động tiềm ẩn tới tuyến tiền liệt ở bào thai, trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ; Phthalates, một hợp chất hóa học, hay những dẫn xuất hóa học có trong thuốc trừ sâu DDT cũng có thể đẩy bé dậy thì sớm hơn.
Ngoài ra, hormone estrogen có trong các chất kích thích tăng trưởng ở vật nuôi bị nghi ngờ là thủ phạm gây nên tình trạng dậy thì sớm nếu bé được mẹ cho ăn quá nhiều thịt. Vốn dĩ chưa đến tuổi phát triển nhưng vì nạp nhiều lượng estrogen có trong cơ thể, nên bé dễ xuất hiện những biểu hiện đặc trưng của giới tính nữ...
Cuối cùng, các nhân tố xã hội như sách, ảnh, phim, truyện về giới tính khi trẻ được sớm tiếp xúc cũng chính là một phần dẫn đến sự phát triển dậy thì sớm. Chưa kể khi bé bị stress, những hormone tiết ra ở tế bào não cũng “kích hoạt” yếu tố dậy thì sớm như một dạng trầm cảm tiềm ẩn.
------------------
Bí quyết ngăn ngừa
- Tránh cho bé ăn nhiều đường và chất béo. Nên cho trẻ ăn thực phẩm tươi sống, hạn chế các loại đồ hộp. Tăng cường cho trẻ ăn nhiều rau, quả và ít chất ngọt. Hạn chế bé ăn thịt, thay vào đó là cá.
- Dùng bình đựng nước bằng thép không gỉ, sứ hoặc thủy tinh cho con. Các chai đựng nước bằng nhựa có thể gây độc hại cho sức khỏe trẻ vì các chất hóa học trong nhựa có thể rò rỉ ra nước uống trong lúc nước đang còn nóng.
- Không dùng đồ nhựa để làm nóng thức ăn trong lò vi sóng. Hãy sử dụng cốc, hộp, bát sứ, thủy tinh thay thế dù cho các hộp nhựa có khẳng định đó là loại nhựa an toàn hay không. Không nên đậy thức ăn bằng nylon.
Thảo Nguyên 
Theo: Gia đình Trẻ



Mọi người thường có thói quen ăn táo gọt bỏ vỏ mà không hề viết rằng, vỏ quả táo rất giàu dinh dưỡng và chất chống ô xy hóa.

Vỏ táo chống ô xy hoá
Với hàm lượng chất xơ phong phú, vỏ táo rất tốt cho việc tiêu hóa. Hơn nữa, riêng vỏ táo đã chiếm gần một nửa lượng vitamin C của cả quả táo, cộng với chất chống oxy hóa trong vỏ táo cũng nhiều hơn hẳn so với thịt táo và một số loại trái cây khác.
Bởi vậy, không ít nhà sản xuất đã chọn vỏ táo để làm nguyên liệu sản xuất thực phẩm chức năng.

Vỏ lê làm sạch tim và phổi
Có thể nói, Y học Trung Quốc rất chú trọng tác dụng của vỏ lê, nó có chức năng làm sạch tim, phổi, hạ nhiệt trong cơ thể.
Một số món ăn ngon có thể làm với vỏ lê như khi làm nộm dưa, bạn bỏ thêm ít vỏ lê sẽ giúp món dưa thơm ngon và giòn hơn; hoặc khi bị viêm họng, bạn có thể thái nhỏ vỏ lê, trộn lẫn đường, đây cũng là cách làm khá hữu hiệu để trị viêm họng.

Vỏ nho giảm mỡ máu
Trong vỏ nho có chứa nhiều chất resveratrol hơn thịt và hạt nho, nó giúp giảm mỡ trong máu, chống huyết khối, chống bệnh về động mạch, và tăng cường hệ miễn dịch. Đặc biệt là chất Flavonoids trong vỏ nho tím, có công hiệu giảm huyết áp. Hiện nay có người bắt đầu nghiên cứu sử dụng vỏ nho để chế biến thực phẩm, dùng để điều trị lượng cholesterol quá cao, tiểu đường…

Vỏ quýt chống đờm
Vỏ quýt chứa nhiều chất dinh dưỡng như vitamin C, carotene, protein…, giúp tạo hương vị thơm ngon. Vị thơm của vỏ quýt còn có thể điều trị chứng đầy bụng, ho, đờm. Khi nấu nước dùng, bạn cũng có thể cho vài lát vỏ quýt, để tăng thêm mùi vị, và giảm lượng dầu.

Vỏ dưa hấu xanh giải nhiệt
Vỏ dưa hấu có chứa lượng đường, chất khoáng, vitamin phong phú, có tác dụng giải nhiệt, hạ nóng, xua tan mệt mỏi, rất tốt cho việc giảm huyết áp. Ngoài ra, vỏ dưa hấu cũng có thể dùng để làm món nộm, xào nấu canh.
Vỏ dưa gang lợi tiểu
Vỏ dưa gang gồm nhiều vitamin và khoáng sản. Nó có tác dụng lợi tiểu, giảm sưng phù, rất tốt cho người bị tiểu đường. Vì vậy khi làm món dưa gang, tốt nhất bạn không nên gọt vỏ.

Vỏ dưa vàng bài độc
Vỏ dưa vàng có vị đắng. Ăn vỏ dưa vàng giúp bạn không chỉ dễ hấp thụ vitamin C, mà còn giúp bài độc cơ thể nữa. Ngoài ra, vỏ dưa vàng còn có tác dụng kháng khuẩn tiêu viêm. Vỏ dưa hấu, vỏ dưa vàng, vỏ dưa gang sau khi luộc lên làm món nộm dưa trộn lẫn với nhau có tác dụng giảm béo rất tốt.

Vỏ cà chua chống ung thư
Chất lycopene trong vỏ cà chua có tác dụng chống oxy hóa mạnh, có thể phòng ngăn ngừa bệnh tim mạch, nâng cao khả năng miễn dịch của cơ thể, phòng chống ung thư.
Theo Xaluan.com



ImageTrong nhiều trường hợp bị thương, bị tai nạn, có không ít những cách cần sơ cấp cứu tại chỗ một cách sai lầm khiến cho tình trạng người bị nạn nguy kịch thêm. Sau đây là danh sách liệt kê 10 tai nạn thường gặp trong gia đình và những điều cần làm/ những điều không nên làm trong các trường hợp đó.
1. Bị đứt lìa tay, chân
Không được ướp phần chi bị đứt rời trực tiếp bằng đá lạnh mà nên quấn chúng trong một miếng gạc ẩm, bỏ vào một cái túi không thấm nước rồi đặt túi vào thùng đá. Đem phần chi bị đứt đến cơ sở y tế càng sớm càng tốt để tăng cơ hội nối lại chi cho nạn nhân.
Trong trường hợp nạn nhân sắp sửa bước vào phòng mổ, tốt nhất là nên để bụng đói. Đối với vết thương ở tay, chân hay trên những bộ phận khác của cơ thể, dùng đá chườm để vết thương bớt sưng tấy rồi dùng vải khô, sạch băng lại. 
2. Bị gãy răng
Đừng cọ rửa mạnh chiếc răng bị gãy dù nó rất dơ. Chỉ cần giội qua là được. Bỏ chiếc răng bị gãy vào sữa rồi đem đến bệnh viện cùng với nạn nhân. Có thể sẽ còn cơ hội trồng lại chiếc răng đó.
3. Bị bỏng
Không được bôi kem đánh răng, mỡ, bơ hay bất cứ thứ gì tương tự lên vết bỏng. Cũng đừng phủ khăn hay mền lên vết bỏng hở vì lông trên khăn hay vải mền sẽ bám vào bề mặt vết bỏng và gây nhiễm trùng. Nếu nạn nhân bị bỏng nặng, không được chọc vỡ các nốt phồng giộp hoặc gỡ quần áo bị dính trên cơ thể nạn nhân ra khỏi người họ.
Đối với trường hợp bỏng nhẹ, nên đặt chỗ bỏng dưới một vòi nước lạnh để làm dịu cơn đau của nạn nhân. Sau đó, bôi thuốc trị bỏng. Trong trường hợp bị bỏng ở mắt, miệng hay bộ phận sinh dục, phải đưa nạn nhân ngay lập tức đến cơ sở y tế gần nhất dù nạn nhân chỉ bị bỏng nhẹ. Nếu vết bỏng rộng hơn 1 bàn tay, bị phồng giộp hay kéo theo sốt, bạn cũng nên xử trí tương tự.
4. Bị điện giật
Đừng bỏ qua việc sơ cấp cứu bỏng do điện giật dù bạn không nhận thấy dấu hiệu bị bỏng. Điện giật có thể gây bỏng sâu và nghiêm trọng bên trong cơ thể. Ngay lập tức đưa nạn nhân đến cơ sở y tế gần nhất.
5. Bị bong gân
Không được dùng cao dán hay bôi dầu nóng vì sẽ làm nặng hơn tình trạng xuất huyết dưới da. (Các mạch máu giãn nở và bể ra khi gặp nóng còn khi gặp lạnh chúng sẽ co lại). Nên dùng đá lạnh chườm vào chỗ bị bong gân hay bầm tím. Nếu nạn nhân cảm thấy quá đau, cần đưa nạn nhân đến cơ sở y tế gần nhất vì có thể cơn đau đó do chấn thương gãy xương gây ra.
6. Bị chảy máu cam
Không nên ngả người về phía sau. Sau khi mũi hết chảy máu cam, đừng khịt mũi hay cúi gập người về trước. Giữ nạn nhân đứng thẳng. Đều đặn ngả người về phía trước và dùng tay kẹp chặt 2 bên cánh mũi, ngay đoạn dưới xương sụn mũi trong vòng 5-10 phút. Nếu máu tiếp tục chảy quá 15 phút hoặc nạn nhân cảm nhận đã nuốt quá nhiều máu chảy xuống họng, phải lập tức đưa nạn nhân đến cơ sở y tế gần nhất.
7. Bị chảy máu
Không nên dùng garô để cầm máu vì bạn có thể làm tổn thương các mô tế bào trên cơ thể nạn nhân do garô chặt làm máu không lưu thông được tới các bộ phận lành khác. Nên dùng một chiếc khăn hay gạc sạch đắp và quấn vừa phải lên vết thương đang chảy máu.  Đưa nạn nhân đến cơ sở y tế nếu máu không ngừng chảy, vết thương nứt rộng hoặc vết thương do một con vật nào đó cắn. Đừng quên giữ ấm cho nạn nhân để nạn nhân không bị sốc.
8. Bị ngộ độc thực phẩm
Không cố gây nôn hoặc cho nạn nhân uống xi-rô Ipecac trừ phi được các nhân viên cấp cứu hướng dẫn làm như vậy. Gọi cấp cứu và nhớ đem theo thức ăn thức uống mà nạn nhân đã ăn hay đã uống trước đó đến cơ sở y tế để làm xét nghiệm. Tốt nhất là nên đựng thức ăn/thức uống đó bằng chính những vật dụng mà nạn nhân đã sử dụng để chứa. 
9. Bị que, cọc đâm vào người
Không được rút que/cọc ra khỏi người nạn nhân vì làm như thế có thể sẽ làm cho que/cọc gây tổn thương nặng hơn hoặc sẽ làm tăng nguy cơ bị chảy rất nhiều máu. Điều cần làm là cố gắng cố định vật đã đâm vào người nạn nhân rồi nhanh chóng đưa bệnh nhân đến cơ sở y tế gần nhất. 
10. Bị tai biến mạch máu não
Không được đặt bất cứ vật gì lên miệng của nạn nhân và di chuyển nạn nhân nhiều để tránh gây ngạt thở hoặc làm cho mạch máu trong não bị vỡ nhiều hơn. Không được cạo gió hay cắt lễ. Nên đặt nạn nhân nằm trên một mặt phẳng cứng, tốt nhất là ở nơi thoáng khí. Nghiêng người nạn nhân sang một bên và lập tức gọi cấp cứu.
TỐ UYÊN
Theo Newsweek
Để trang bị cùng Gia Đình Tuệ Uyển cho chuyến đi "Chăm sóc người cao tuổi" sắp tới, T xin chia sẻ vài "kỹ năng" do Bác Sỹ Đỗ Hồng Ngọc hướng dẫn ...

Già thì mắt kém, tai lãng, đi lại khó khăn, mọi thứ lệ thuộc… nên dễ phiền lòng! Chút thì giận hờn. Chút thì trách cứ. Con cháu hiếu thảo cũng  ba điều bốn chuyện rồi vội vả …  trốn ngay! Người già cô độc càng cô độc. Lúc nào cũng đang như “Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt”… Lẩm cẩm, lặp đi lặp lại hoài một chuyện.  Chuyện mới thì quên. Chuyện xưa thì nhớ. Dưới đây là một vài kỹ năng để truyền thông tốt với người cao tuổi:

1. Khi “tiếp cận” các cụ, đừng xuất hiện đột ngột đầu giường dễ làm họ giật mình. Phải lên tiếng đánh động, tạo sự chú ý trước khi xuất hiện. Trí não các cụ không bắt nhịp nhanh như hồi còn trẻ đựơc, phải có thời gian để “định thần”, tập trung chú ý rồi mới khởi sự giao tiếp được! Nên phải từ tốn, chậm rãi. Dành thời gian.

2. Khi đứng hoặc ngồi thì chọn khoảng cách đủ gần để có thể nắm tay, ôm vai. Truyền thông không lời nói lên nhiều điều hơn ta tưởng. Mắt kém, nên cảm nhận qua tiếp xúc sẽ rất tốt. Nhớ luôn đứng phía đối diện, ngang tầm mắt. Như vậy các cụ có thể đọc được sự máy môi. Luôn giữ nét mặt vui tươi, ân cần, thực sự quan tâm chớ không phải quấy quá cho xong!

3. Môi trường tiếp xúc cần yên tĩnh, các cụ mới dễ tập trung, dễ nhìn, dễ nghe. Nơi đông đúc ồn ào dễ gây hoang mang, mất tập trung. Lúc nói chỉ nên một người nói. Không nên tay xách nách mang trong lúc nói dễ gây rối trí.

4. Ánh sáng phải vừa đủ để có thể nhìn mắt, nhìn môi người nói. Tránh đứng trong bóng tối. Giảm bớt ánh sáng nếu thấy quá chói. Mắt các cụ yếu, chói quá thì đồng tử sẽ co nhỏ, không nhìn thấy gì, nhất là ở người có bệnh cườm già!

5. Tránh nói to tiếng. Tránh hét vào tai. Nếu các cụ có mang máy nghe, phải đảm bảo máy đã mở, còn pin, đang hoạt động tốt. Nên nói chậm rãi và rõ ràng.  Lúc nói phải nhìn vào mắt. Nói vừa đủ lớn nhưng không đựơc hét to. Không đựơc quát! “Tao có điếc đâu!”…

6. Dùng những từ đơn giản, cụ thể, những câu ngắn gọn. Lặp đi lặp lại đôi ba lần nếu cần. Khi cảm thấy các cụ chưa hiểu thì phải nói cách khác, dùng từ khác, cấu trúc câu khác cho dễ hiểu, dễ nghe hơn.

7. Mỗi lần chỉ nói một ý, một việc. Các cụ không thể cùng lúc nắm nhiều ý , nhiều thông tin, dễ bị “nhiễu”!

8. Khi cần hỏi cũng vậy. Mỗi lần chỉ hỏi một việc. Hỏi xong phải đợi một lúc để các cụ có thì giờ tập trung, ngẩm nghĩ và tìm từ diễn đạt.

9. Dặn dò điều gì thì nên nhắc lại các  ý chính. Tóm tắt cho dễ nhớ. Thường các cụ không tiện hỏi lại. Hỏi lại chứng tỏ đầu óc lẩm cẩm, hay quên. Tốt nhất ghi ra giấy. Chữ phải rõ, to, chân phương, dễ đọc.

10. Sẵn sàng chấp nhận sự nhầm lẫn, sai sót, quên trước quên sau của các cụ. Sẵn sàng chấp nhận những cơn nóng giận, bực dọc bất thường của các cụ! Đợi một dịp khác thuận lợi hơn nếu lần này thất bại. Nếu cần, nhờ người nhà giúp đỡ, “phiên dịch” vì họ đã quen.

Đến Viện dưỡng lão, mình xem các cụ như là Ông, Bà của chính mình, và đây không những là niềm vui của các cụ, mà là niềm hạnh phúc của mỗi thành viên chúng ta nhé, Tuệ uyển :-)


Tiết trời thay đổi, không khí bụi bặm, sự ô nhiễm môi trường cũng làm ảnh hưởng tới sức khỏe của bạn. Những triệu chứng dưới đây sẽ giúp bạn nên tránh và đề phòng các bệnh có liên quan tới viêm xoang.


Các xoang là khoảng không gian trống trong xương gò má, trán, sau mũi và sâu bên trong não. Các xoang lớn nhỏ tùy vào từng vị trí và đều có đường thông vào hốc mũi và bao bởi niêm mạc, chứa không khí.
Xong chỉ bình thường khi lỗ thông mũi không bị nghẽn. Nếu đường thông mũi bị nghẽn, vi khuẩn sẽ gây tác hại trong xoang, dẫn tới viêm nhiễm. Nguyên nhân có thể do: môi trường ô nhiễm, cơ địa dị ứng với hóa chất, thức ăn, vệ sinh cá nhân không tốt và sức đề kháng kém, do viêm mũi sau nhiễm siêu vi rút (cúm, sốt…).
Nước ta là nước có khí hậu nhiệt đới nóng ẩm nên rất dễ gây bệnh viêm xoang, đặc biệt ở hai miền Bắc và miền Trung. Bệnh có những biểu hiện như đau đầu, đau mũi, khô mũi, dễ bị cảm cúm, sổ mũi, hắt hơi khi thời tiết thay đổi. Chuyên mục sức khỏe có nhận được một số thắc mắc về căn bệnh này.
- Trước đây tôi không bị đau mũi nhưng từ ngày tôi hay ngoáy mũi (có lần chảy máu). Giờ tôi thấy mũi thường xuyên bị đau mỗi khi thay đổi thời tiết chuyển sang lạnh và khô mũi khi trời hanh. Tôi đã bị viêm xoang chưa? Có phải việc ngoáy mũi là nguyên nhân dẫn đến căn bệnh này không?
Tay của chúng ta có rất nhiều vi khuẩn nên việc dùng tay đưa vào mũi đã vô tình đưa vi khuẩn vào bên trong mũi. Hơn nữa, việc này còn làm tổn thương màng nhầy sưng lên, làm cho dịch từ các xoang không thể thoát ra được gây ra viêm xoang.
Những dấu hiệu kể trên chứng tỏ bạn đã bị viêm xoang. Bạn nên chú ý vệ sinh mũi thường xuyên và tới bác sĩ chuyên khoa để kịp thời chữa trị.
- Có cách nào phòng chống bệnh viêm mũi?
Bạn hãy chú ý những điều sau đây:
• Thường xuyên giữ ấm khi nhận thấy thời tiết trở lạnh.
• Chú ý vệ sinh môi trường sống. Đối với những người mẫn cảm, chú ý tránh phấn hoa, nấm mốc, nước hoa, thức ăn lạ, không nuôi hoặc tiếp xúc với vật nuôi gây dị ứng (như chó, mèo).
• Không dùng tay ngoáy mũi để tránh tổn thương niêm mạc mũi.
• Thường xuyên tập luyện thể dục thể thao, không hút thuốc lá, uống rượu để tăng cường sức đề kháng cho cơ thể.
•  Dùng nước muối sinh lý để thường xuyên làm  sạch khoang mũi.
•  Khi có các triệu chứng như hắt xì hơi nhiều, đau đầu, chảy nước mũi, tắc mũi thường xuyên… cần đến ngay cơ sở y tế để khám và điều trị.
- Trẻ nhỏ có thể bị viêm xoang không?
Để phòng ngừa, nên thường xuyên cho trẻ rửa tay sạch sẽ và không đưa tay ngoáy mũi vừa tạo thói quen xấu vừa gây nhiễm trùng xoang.
- Tôi thấy có người mách cây hoa ngũ sắc dùng để chữa bệnh viêm xoang?
Đó là phương pháp dân gian khá hiệu quả để chữa bệnh viêm xoang. Bạn có thể lấy giã nhỏ, vắt lấy nước, nhỏ mỗi bên mũi vài giọt hoặc đun nóng và xông mũi.
                                                                                                        (Theo Báo Phụ Nữ)

Hãy giữ ấm vào Đông gia đình Tuệ Uyển nhé :-)

Trong cuộc sống hàng ngày có những thói quen chúng ta tưởng là giữ vệ sinh nhưng thực ra lại ảnh hưởng xấu đến sức khỏe. Dùng giấy trắng gói thức ăn: Nhiều nhà máy giấy trong quá trình sản xuất thường dùng thuốc tẩy. Thuốc tẩy trong giấy sau khi tiếp xúc với thức ăn sẽ gây ra một loạt phản ứng hóa học, sản sinh những chất độc hại, gây ô nhiễm cho thức ăn.

Lấy giấy vệ sinh lau bát đũa và hoa quả: Nhiều loại giấy vệ sinh chưa khử trùng hoặc khử trùng không được triệt để nên vi trùng sẽ bám vào những thứ vừa lau. Chỉ có những loại giấy vệ sinh cao cấp được khử trùng một cách nghiêm ngặt, mới phù hợp vệ sinh.

Dùng khăn trải bàn bằng nilon: Bàn ăn trải khăn nilon sẽ trông thật đẹp mắt nhưng nilon là thứ dễ bám cát bụi, vi trùng. Mặt khác, nhiều loại nilon được làm bằng nguyên liệu độc hại do đó, khi bát đĩa và thức ăn tiếp xúc với nilon trong thời gian dài sẽ bị dính chất độc gây bệnh.

Lấy lồng bàn đậy thức ăn: Lồng bàn có thể ngăn ruồi nhặng đậu vào thức ăn. Tuy nhiên, ruồi nhặng vẫn có thể đậu trên lưới, để lại trứng có vi trùng, có thể lọt xuống mắt lưới rớt vào thức ăn.
 
Lấy khăn mặt lau nồi niêu, bát đĩa, cốc chén: Khăn mặt có nhiều vi trùng nên lấy khăn mặt lau chỉ càng tăng thêm khả năng nhiễm khuẩn.

Lấy rượu trắng lau bát đĩa: Nhiều người thường lấy rượu trắng lau bát đĩa vì nhầm tưởng rượu có thể khử trùng. Nhưng họ đâu biết rằng, cồn khử trùng dùng trong y tế là 75 độ, còn rượu trắng bình thường chỉ dưới 56 độ. Vì vậy, lấy rượu trắng lau bát đĩa không đạt được mục đích khử trùng.

Ngủ dậy là gấp chăn ngay: Cơ thể chúng ta hàng ngày đều ra nhiều mồ hôi, kể cả lúc ngủ. Do đó, khi ngủ dậy nếu gấp chăn ngay thì mồ hôi còn ngấm trong chăn. Lâu ngày, chăn không những hôi, ảnh hưởng đến giấc ngủ, mà còn tạo môi trường cho gây bệnh. Phương pháp tốt nhất là sau khi ngủ dậy, chúng ta nên lật chăn lại, hong khoảng 10 phút rồi mới gấp, mỗi tuần nên phơi chăn một lần.

Dùng một loạt kem đánh răng trong thời gian dài: Kem đánh răng có thuốc, có tác dụng nhất định đối với một loại vi trùng nào đó. Thế nhưng, dùng một loại kem đánh răng trong thời gian dài sẽ làm cho vi trùng dần dần thích ứng với thuốc, làm mất hiệu quả của kem đánh răng. Vì vậy, bạn nên định kỳ thay đổi loại kem đánh răng.

(Theo Vietnamplus)

                 Y học cao thượng ở chỗ trách nhiệm

Trách nhiệm của người bác sĩ, nói cho đúng ra, không phải là một vấn đề mới mẻ, bắng cớ là từ trên bốn ngàn năm nay, tại Babylone, vua Hammourabi đã ban hành một đạo luật mang tên ông để thưởng phạt những y sĩ trong khi hành nghề, thưởng tiền bạc nếu khỏi bệnh và chặt tay chân nếu bệnh nhân mang tật hoặc phải thiệt mạng.
Ảnh hưởng của đạo luật Hammourabi đã lan rộng ra khỏi Babylone và trong Cựu Ước kinh, các triết gia Do Thái đã nói : “Có vay có trả, răng đền răng, mắt trả mắt”.
Tuy nhiên ta phải công nhận là cho mãi cuối thế kỷ thứ 19, quan niệm về trách nhiệm của người bác sĩ vẫn không hề thay đổi. Điều đó xét cho cùng cũng không có gì lạ, bởi y học trên hai ngàn năm, hoàn toàn gần như chỉ chuyên về miêu tả, người bác sỉ ở thế kỷ trước, tuy biết rõ cơ thể học, nhân thể sinh lý học và cách phân chia bệnh ra từng loại, nhưng đến khi chữa bệnh, thì đành phải bó tay, ngoại trừ trường hợp bệnh nhân mắc bệnh sốt rét cơn (paludisme) thì mới cho uống Qui nine (tìm ra năm 1820)
Đừng nói đâu xa, cách đây mới khoảng 30 năm, những tiến bộ của phép trị liệu vẫn tương đối không đáng kể, người bác sĩ có thể định bệnh được một cách chắc chắn, nhưng đến khi chữa thì không chữa nỗi.
Nhưng tình thế ngày nay khác hẳn, Ngày nay, y học đã tiến một bước rất xza, ngoài sức tưởng tượng của con người và hầu như cướp cả quyền tạo hóa, nào mổ tim, thay tim, mổ óc, cắt phổi, ghép thận, ghép mắt v. v…
Nào chỉ có thế thôi !Ngày nay y học đã phát minh ra những thứ thuốc có thể thay đổi hoàn toàn tâm tính của con người ta. ngày nay ai cũng biết nhờ y học mà phụ nữ có thể hạn chế được sinh đẻ.
Tóm lại, thật đúng như lời nhà bác học Jean Rostand đã nói:”Ngày nay khoa học đã khiến chúng ta trở nên những bậc thánh thần trước khi chúng ta xứng đáng làm người”.
Và cũng chính bởi có những tiến bộ quá mau, tới mức phi thường, huyền ảo của khoa học nên vai trò của người thày thuốc xứng với danh từ đó, ở thời đại này, cần được xét lại, nhất là những trách nhiệm của họ, càng ngày càng nhiều, càng ngày càng phức tạp và nặng nề gấp bội trước, vì thuốc càng hiệu lực bao nhiêu lại càng nguy hiểm bấy nhiêu.
 ********
Trước khi đề cập tới vấn đề trách nhiệm của người bác sĩ, thiết tưởng cũng nên định nghĩa trách nhiệm là gì ?
Thường thường vấn đề trách nhiệm chỉ được nêu ra khi có một biến cố nào đó xảy ra, gây thiệt hại tới tài sản hoặc tính mạng của một hay nhiều người. Khi ấy pháp luật sẽ can thiệp để phân xử và phán quyết có lỗi lầm hay không, có lỗi sẽ bị trừng phạt. Tuy nhiên đối với người thày thuốc ngoài trách nhiệm trước pháp luật ra, còn có trách nhiệm tinh thần, trách nhiệm trước tòa án lương tâm nữa. Loại trách nhiệm này, hàng ngày người thày thuốc phải lãnh trong khi hành nghề, khác hẳn trách nhiệm trước pháp luật.
Như trên vừa nói, ngày nay y học đã có một quyền lực ghê gớm, ngoài sức tưởng tượng của con người. Ngày nay hầu hết các bệnh nhiễm trùng có thể trị được, nhiều bệnh mà ngày xưa kia người bác sĩ phải bó tay, bây giờ khỏi là thường, như bệnh thương hàn, bệnh lao, bệnh phong….
Nhiều chứng suyễn nặng có thể chữa được, nhờ tiếp máu mà hàng ngày trên chiến trường các thương binh và những người bị ngộ độc, hoặc mắc nhiều bệnh khác được thoát chết. Tuy nhiên, ta cũng nên biết rằng thuốc càng nhiều, càng công hiệu, nhất là những loại thuốc hóa học, lại càng độc, càng nguy hiểm.
Ngày nay trong khi hành nghề, người thày thuốc bắt buộc phải có những quyết định hoặc hành động mà hậu quả cực kỳ quan trọng. Bất cứ một trụ sinh nào, dù chích, dù uống, cũng có thể gây phản ứng được, nhiều khi thật bất ngờ. Thuốc kháng đông(anticoagulant) có thể làm xuất huyết được. Ấy là chỉ nói tới một vài thứ thuốc mà bệnh nhân thường dùng hàng ngày mà không cần có toa bác sĩ.
Ngay đến những thuốc rất thông thường như Aspirine, nếu dùng quá liều hoặc dùng lâu, cũng có thể làm xuất huyết, Những thuốc để trị chứng đau nhức mà công chúng thường dùng không cần hỏi ý kiến bác sĩ như phenacetine, đã từng làm nhiều người chết vì làm cho thận đau, thuốc pyramidon có thể làm cho máu biến chất.
Nhiều tai nạn lưu thông xảy ra chỉ vì người lái xe đã lạm dụng thuốc an thần. Nhiều lực sĩ đã bỏ mạng vì dùng quá nhiều loại thuốc kích thích, chúng ta hẳn chưa quên vụ sản phụ sanh ra quái thai vì trong khi thai nghén đã dùng thalidomide.
Nhiều bệnh mới đã xuất hiện chỉ tại dùng thuốc bừa bãi, tỉ dụ cortisone đã làm cho loét bao tử, xương cốt tự nhiên gẫy, hoặc làm cho phát điên. Một vài loại sulfamide đã gây ra bệnh ngoài da chết người.
Không riêng gì thuốc trụ sinh mới gây những phản ứng bất ngờ như trên vừa nói mà bất cứ thuốc nào tuy không thuộc loại thuốc độc, dù uống hay chích (chích mạch hay chích thịt ) cũng có thể gây nguy hiểm đến tính mạng dược. có người đã chết vì chích sinh tố B1 (Bevitine)
Ấy chính vì hàng ngày người bác sĩ phải hành nghề trong những hoàn cảnh bất trắc như thế, chính vì lúc nào cũng phập phồng lo sợ mỗi khi cho bn dùng thuốc và biết rằng thuốc càng có hiệu lực thì lại càng nguy hiểm, chính vì lúc nào cũng cảm thấy trách nhiệm của mình nặng nề nên người bác sĩ phải luôn luôn học hỏi. theo dõi những tiến triển của y khoa, phải có óc phê bình chớ đừng ham mới, chuộng lạ, nhất là phải có nhiều kinh nghiệm, nhiều từng trải, và sau hết, phải thận trọng, đầu óc lúc nào cũng phải nhớ tới câu châm ngôn cổ trong y học: primum non nocere (trước hết đừng làm hại)
 ********
Người bác sĩ có trách nhiệm từ khi khám bệnh, định bệnh, cho đến lúc kê toa hoặc bắt tay hành động.
Khám bệnh qua loa, khám tắc trách, quên hỏi một chi tiết để định bệnh cho chính xác là phạm lỗi.
Trách nhiệm khi sữ dụng thời giờ: cần phân biệt bệnh năng nhẹ, để đi thăm trước hay thăm sau;nếu là bệnh cấp cứu thì tức tốc đi ngay, bất kể thời tiết hoặc đêm hôm, hi sinh cả giấc ngủ, bữa ăn, dù chính mình trong người không được khỏe.
Trách nhiệm khi giải thích cho bệnh nhân, sao cho cặn kẻ, rành mạch, để họ đừng hiểu lầm.
Trách nhiệm khi biên toa, biên cho rõ ràng để người dược sĩ có thể đọc được, nhất là để cho bệnh nhân đừng uống quá liều. tôi nhớ có lần kê cho một bệnh nhân mỗi ngày uống 6 viên thuốc, và ghi rõ trong toa cách 4 giờ uống một viên. Thế mà thân chủ của tôi đã uống ngay một lúc 6 viên, nhưng may không việc gì. Căn dặn cản thận trên giấy tờ mà còn thế, huống hồ là không căn dặn, hoặc viết thoắng không ai đọc nỗi.
Người ta thường than phiền về chữ bác sĩ khó đọc, tôi xác nhận điều đó, và cho rằng người thày thuốc nào, khi cho toa mà không biên rõ ràng, không dặn kỹ cách thức dùng thuốc-nhất là loại thuốc độc- nếu lỡ xảy ra tai nạn, thì người thày thuốc đó có lỗi.
Trách nhiệm khi khuyên bệnh nhân nghĩ ngơi, giải trí, hoặc đổi gió, đổi nghề.
Trách nhiệm khi cấp y chứng thư: phải cân nhắc từng chữ, từng câu. Một vài bác sĩ thiếu lương tâm chức nghiệp, đã bị hội đồng quốc gia Y sĩ đoàn khiển trách vì đã cấp y chứng thư mà không hề khám đương sự (như y chứng thư để lấy bằng lái xe tự động-giấy khám sức khỏe) hoặc bị truy tố trước pháp luật vì không thận trọng (cấp giấy cho phép dùng độc dược, ma túy…)
Lại còn trách nhiệm khi hành động nữa. Ngày xưa muốn định bệnh, người bác sĩ chỉ cần 2 bàn tay và khối óc, nhưng ngày nay, bởi có những tiến bộ của khoa học nên có nhiều phương pháp khám nghiệm rất chính xác, nhiều kỹ thuật cực kỳ tinh xảo, với biết bao máy móc phức tạp mà người bác sĩ không thể nào không biết được, và nếu quên không áp dụng kịp thời một phương pháp cần thiết để định bệnh rồi chữa cho thật sớm, tức là phạm lỗi vậy.
Nhưng cũng như thuốc men, không một phương pháp nào là không nguy hiểm đến tính mạng như: nhiếp ảnh động mạch, thông tim, thông ống dẫn tiểu. . . vv. Ngay đến chích thuốc gì vào tĩnh mạch, cũng có thể làm cho tim ngừng đập.
Ở trong bệnh viện người bác sĩ cũng có bổn phận dạy y tá không những về mặt kỹ thuật mà cón huấn luyện họ trên phương diện luân lý và đạo đức nữa.
Ngần ấy thí dụ cũng đủ cho ta thấy trách nhiệm của người thày thuốc sống ở vào thời đại này nặng nề là dường nào.
Có người sẽ bảo: nếu biết có thể nguy hiểm đến tính mạng, tốt hơn hết là đừng làm gì cả, nhưng “nếu ai ai cũng nghĩ như vậy thì y học sẽ thụt lùi 50 năm, và hàng trăm thứ bệnh, ngày nay đáng lẽ có thể chữa khỏi, sẽ trở thành những bệnh nan y” (Hamburger)
Thành thử người bác sĩ không những phải chịu trách nhiệm về những gì mình làm. mà còn phải chịu trách nhiệm về những gì mình không làm nữa.
Vẫn hay rằng người bác sĩ không thể chữa được mọi bệnh, hoặc tự mình làm lấy được tất cả các công việc, nhũng họ phải làm những gì cần thiết để tìm cho ra bệnh và đẻ chữa. Và muốn tránh được phần nào những tai nạn bất ngờ, người bác sĩ, như trên vừa nói cần phải cân nhắc. đắn đo mỗi khi cho toa, và nhất là vì có những tiến bộ quá mau của y học nên người bác sĩ phải theo dõi những tiến triển của y học, phải có đủ khả năng chuyên môn để chữa bệnh, và sau hết phải chịu trách nhiệm về mọi hành động của mình. Đây là một khía cạnh mới mẻ về trách nhiệm của người bác sĩ trong thời buổi hiện tại.
Thật vậy! Cách đây mới khoảng 30 năm, những phương pháp thám chẩn và trị liệu rất thô sơ và ít ỏi, có thể đếm trên đầu ngón tay được và người thày thuốc chỉ cần chịu khó một chút là có thể hiểu biết hết.
Tôi nhớ hồi còn là sinh viên, được đọc cuốn sách của Ch. Fiessinger nhan đề:Trị bệnh bằng 20 thứ thuốc (La therapeutique en 20 medicaments) nhưng từ một phần tư thế kỷ nay, không có năm nào, tháng nào, có khi tuần lễ nào là không thấy xuất hiện một phương pháp định bệnh mới, hoặc một thứ thuốc mới để chữa bệnh. Ngày nay không một ngườ bác sĩ nào có thể nhớ xuể tên các dược phẩm mà hàng ngày các cô trình dược viên đem chào tại phòng mạch, hoặc có thì giờ đọc những quảng cáo thuốc mới sản xuất. Còn nói về những bài báo mỗi tuần đăng trên các tạp chí y học đứng đắn, và những bản trần tình có giá trị do các danh sư viết rồi gửi tới các hội y học, nhiều đến nỗi giá để cả một ngày ngồi đọc nhan đề không thôi, cũng tài nào đọc hết.
Nói về sách y khoa, thời xưa, nghĩa là các đây mới vài chục năm, một cuốn sách có thể dùng được trong một thời gian tương đối khá lâu (năm mười năm là ít) nhưng ngày nay, sách đã đắt thì chớ, nhiều khi chưa đọc hết mà chỉ trong vòng 6 tháng, sách đó đã thành cổ rồi.
Bời thế người bác sĩ suốt đời phải la một sinh viên hăng say học hỏi, và chính để bổ khuyết những thiếu xót của người bác sĩ nên ngày nay, tại các quốc tia tân tiến, y giới đã tổ chức cho bác sĩ học những lớp gọi là hậu đại học (enseignement post-universitaire) để họ biết những tiến triển của y khoa, dồng thời để đào tạo một số bác sỉ chuyên khoa, không ngoài mục đích phục vụ quần chúng, đem lại cho người ốm một bảo đảm.
Ngày nay, làm thuốc mà chỉ có lương tâm thôi chưa đủ. Có lương tâm mà không có học cũng vô ích. có lòng nhân đạo, vị tha, bác ái, mà không có đủ khả năng chữa bệnh, cái đó rất nguy hiểm, nhất là khi gặp bệnh nặng. bởi vậy” bổn phận đầu tiên của người bác sĩ trong thời buổi này là phải có học thức vững chắc, phải luôn luôn đổi mới” (Jean Bernard)” Giá trị luân lý và đạo đức, theo lời giáo sư jean Gosset phải đi đôi với giá trị chức nghiệp, dốt nát và lừa bịp đều như nhau cả. Bổn phận của người bác sĩ là phải biết đến nơi đến chốn và phải khéo léo về mặt kỹ thuật. ”
Vẫn hay rằng bể học mênh mông, không một ai dám tự hào là biết hết, nhưng không biết mà không nhận thấy là mình không biết, đó là điều không thể tha thứ được. Rât tiếc là từ thời Hippocrate tới nay, không có một quy luật nào ghép sự dốt nát của người thày thuốc vào một trong những tội lỗi nặng.
Ngoài những trách nhiệm nói trên ra, người bác sĩ còn phải chịu trách nhiệm khi xét đoán nữa.
Đã là thày thuốc, không ai là không mong cho bệnh nhân của mình chóng khỏi, không ai là không muốn dùng những thứ thuốc mới nhất, để được tiếng là thày thuốc giỏi, nhưng nếu những thứ thuốc kia mớii chỉ được báo chí ca tụng (dù là báo y học) mà chưa được các danh sư đứng đắn thí nghiệm và công nhận là không nguy hiểm, lại hiệu nghiệm, thì người bác sĩ phải thận trọng, đắn đo, cân nhắc, không được nhắm mắt cho bệnh nhân dùng, hoặc chiều theo thị hiếu của gia đình họ, để khỏi tiền mất tật mang, và có khi làm cho bệnh nặng thêm lên.
Chúng ta hiện đang sống trong một kỹ nguyên mà kỹ thuật và tốc lực là 2 thiên thần thần mới nên người thày thuốc khi chữa bệnh thường gặp trở ngại này: dùng thuốc men quá hấp tấp, bừa bãi, có khi táo bạo, những thuố cđó phần lớn chưa được nghiên cứu kỹ càng trên căn bản khoa học, có khi chưa đem ra thí nghiệm (cho súc vật) và vì vậy rất nguy hiểm, dễ gây ra tai nạn.
Vậy bổn phận của người bác sĩ là phãi điều tra kỹ lưỡng để hiểu rõ dược tính của những thứ thuốc mà mình kê cho thân chủ mình, nhất là phải có óc phê bình, phải chọn lọc, xét đoán.
 ********
Trên đây là những trách nhiệm cá nhân mà hàng ngày người y sĩ phải lãnh trong khi hành nghề. Tuy nhiên, không phải chỉ có trách nhiệm cá nhân mà thôi. Ở thời đại này, không riêng gì trên lãnh vực y khoa mà trong mọi hoạt động, muốn đạt được kết quả mỹ mãn, cần phải có sự tham gia, đóng góp của nhiều người, tức là phải có một ê kíp để làm việc.
Nói cho đúng ra, đây không phải là vấn đề mới mẻ. Hãy lấy thì dụ một bác sĩ làm việc trong bệnh viện: tuy rằng dưới quyền chỉ huy cũa ông có một số giảng sư, phụ tá, sinh viên nội và ngoại trú, có sự phân công rất rõ rệt, nhưng lỡ khi có tai nạn ( do một sinh viên nội trú gây ra chẳng hạn) thì người bác sĩ trưởng phòng phải chịu trách nhiệm, không những trước lương tâm của mình mà còn trước pháp luật nữa.
Nhưng hồi xưa, người ta nhận thấy trong ê kíp làm việc đó có tôn ti trật tự, và người cầm đầu ê kíp có đủ khả năng chuyên môn, có thể kiểm soát được tất cả công việc của cộng sự viên của mình, vì trước khi lên tới bậc thày người bác sĩ đó đã tốn biết bao công phu học tập rồi. Nhưng ngày nay công việc của một ê kíp trong một phòng giải phẫu chằng hạn thật vô cùng phức tạp. chung quanh vị bác sĩ trưởng có một số rất đông chuyên viên, nào người chuyên đánh thuốc mê, nào người chuyên về hồi sinh, về sinh vật học, hóa học, bệnh lý cơ thể, tim, quang tuyến. . vv Không một người nào kể trên là không cần thiết. Người cầm đầu ê kíp đó không thể nào làm lấy một mình được, không tài nào kiểm soát được công việc của từng người một, mà chỉ biết những nguyên tắc đại cương của mỗi ngành thôi. Thành thử trách nhiệm của người chỉ huy đó phức tạp vô cùng. Vẫn hay rằng trước khi quyết định đã có sự thảo luận kỹ càng giữa ông ta và các cộng sự viên rồi, nhưng dù sao, quyết định tối hậu bao giờ cũng là công việc của một người thôi. Như vậy đủ rõ trách nhiệm của người thày thuốc cầm đầu một ê kíp nặng nề là dường nào.
TRÁCH NHIỆM TẬP THỂ
Khi nói tới trách nhiệm của người bác sĩ trong thời buổi này , không thể không đề cập đến vai trò quan trọng của y học xã hội, đã có từ 30 năm nay, nhất là ảnh hưởng của ngành đó tới nền kinh tế quốc dân.
Người bác sĩ thường phân vân khi phải dung hòa quyền lợi cá nhân của thân chủ mình và quyền lơi chung của xã hội. tỉ dụ: một người vừa khỏi bệnh và cần nghỉ ngơi trong một thời gian để dưỡng sức, nếu người bác sĩ điều trị quá dễ dãi, cho họ nghĩ nhiều tất sẽ thiệt hại cho năng suất cũng như tài chánh của quốc gia. Tại một vài nước, cơ quan An ninh xã hội đã ngiên cứu biện pháp trứng phạt những bác sĩ thuộc vào loại vô trách nhiệm trên.
TRÁCH NHIỆM PHÁP LÝ
Ngoài trách nhiệm tinh thần cá nhân và tập thể ra, người bác sĩ còn phải chịu trách nhiệm trước pháp luật nữa.
Có trách nhiệm trước lương tâm thôi chưa đủ, pháp luật cần phải bệnh vực quyền lợi của người bệnh, cần đem lại một phần nào cho họ một đảm bảo, ngăn ng72a những hành động cẩu thả, sơ xuất của người bác sĩ nữa. tuy nhiên hai loại trách nhiệm: tinh thần và pháp lý không giống nhau hẳn.
Trách nhiệm tinh thần như vừa kể trên, hàng ngày, trong khi hành nghề, người thày thuốc luôn phải gánh vác. Trái lại pháp luật chỉ can thiệp khi nào, đối với đệ tam nhân, người bác sĩ phạm lỗi thôi. Nói cho đúng ra, nhiều khi chính vì sợ bị truy tố trước pháp luật mà người bác sĩ phải thận trọng, không được dùng thuốc qua liều, không được bó bột uqa1 chặ, đừng để quên chiếc gạc hoặc kìm, cặp, khi giải phẫu một bệnh nhân…v… Nhưng ếu lúc nào người thày thuốc, trong khi chữa bệnh, nhất là bệnh nặng, mà tâm trí cứ mãi nghĩ đi nơi khác, lo sợ bị tù tội, phải bồi thường, họ sẽ không dám có sáng kiến nữa, họ không dám thử một phương pháp trị liệu mới trong khi thâm tâm họ, họ biết có thể làm hơn được để cho bệnh nhân mau khỏi. Trái lại nếu họ làm liều, họ có thể bị phạt vạ, vì đối với pháp luật “rủi ro bi coi như khinh tội” (Jean Guitton)
Có một số luật gia đã thông cảm những nỗi hó khăn trên của người thày thuốc và cho phép họ săn sóc bệnh nhân theo những dữ kiện đã thâu lượm được của khoa học (données acquies de la science). Những thế nào là dữ kiện đã thâu lượm được ?
Không nói ai cũng rõ ngày nay y học đã tiến rất xa, và sở dĩ tiến được là nhờ có những bác sĩ đã không theo lề lối cũ, đã dám tiên phong, áp dụng những phương pháp táo bạo mới, nghĩa là không dựa vào những dữ kiện cổ điển. Tỉ dụ: người bác sĩ đầu tiên, khi đóng chiếc đinh đầu tiên lên một chiếc xương gãy, hoặc mổ tim, ghép thận…. họ đâu có dựa vào dữ kiện đã thâu lượm nào ?
Bởi vậy, nhà làm luật đã thay thế câu: dữ kiện đã thâu lượm được bằng câu:dữ kiện hiện hữu của khoa học( donnees actuelles de la science) mập mờ hơn. tuy nhiên công thức này cũng không làm cho y giới thỏa mản, nên một đề nghị khác –mềm dẻo hơn- đã được đưa ra: người bác sĩ tùy theo từng trường hợp, phải cố gắng hết sức mình săn sóc bệnh nhân
Ngoài ra để trút bớt trách nhiệm của người bác sĩ, luật pháp khuyên họ nên hỏi ý kiến bệnh nhân (hay gia đình) có khi bắt họ làm cam kết sẽ không khiếu nại hoặc đòi tiền bồi thường nếu lỡ ra, sau khi giải phẫu hoặc dùng một thứ thuốc mới, bệnh nhân có mệnh hệ nào. Nhưng thử hỏi một người không hề có một kiến thức nào về y học, làm sao có thể ví với một người đã từng học thuốc lâu năm lại có nhiều kinh nghiệm, và trút trách nhiệm kiểu đó cho họ là giả dối.
Thành thử người bác sĩ không thể rũ trách nhiệm cho những người không phải là thày thuốc mà phải có can đảm, có khi khổ tâm nhận lãnh TRÁCH NHIỆM về phần mình, phải cố gắng chữa như khi chữa người thân yêu của mình.
Tóm lại; PHẢI COI TRÁCH NHIỆM TINH THẦN NĂNG HƠN TRÁCH NHIỆM PHÁP LÝ.
 TINH THẦN TRÁCH NHIỆM
Bời có những trách nhiệm quá nặng nề như vậy nên người bác sĩ, xứng với danh từ đó, cần được chuẩn bị để lãnh lấy. Không những không sợ, không những không trốn tránh mà còn vui lòng nhận lãnh trách nhiệm của mình, dù biết trước mình sẽ lo âu, phải hi sinh bửa ăn giấc ngủ, và có khi bị tù tội nữa.
Nhưng chính những giờ phút nguy hiểm lại là những giờ phút sung sướng nhất trong đời người thày thuốc (như khi đẻ khó mà cứu được mẹ tròn con vuông)
“Chính nhờ có trách nhiệm mà y học được coi như một nghề cao quý nhất “ (Duhamel). Nhưng tinh thần trách nhiệm không phải người nào cũng sẳn có dễ dàng. Đối với người bác sĩ, tinh thần đó được rèn rèn luyện, hun đúc từ lâu, khi còn là sinh viên y khoa, nhờ được thực tập trong 6, 7 năm liền trong bệnh viện, nhờ sống trong một bầu không khí không sao quên được, vì hàng ngày tiếp xúc với cái đau, cái buồn và ……. cái chết.
Chính trong thời gian làm nội trú, hoăc trong những đêm trục, gặp khó khăn, hoặc đứng trước một tai nạn bất thình lình xảy ra, mình không trông cậy được vào ai hết, phải tự mình xoay sở lấy, phải có một quyết định gấp, mộ hành động kịp thời, chính trong những giờ phút đó, người sinh viên mới ý thức được rõ rệt những trách nhiệm của một nghề đầy nguy hiểm, nhiều lụy hơn vinh. Bởi sau mỗi quyết định, mỗi cử chỉ kia, có một tính mạng- tính mạng của một con người- đang bị đe dọa.
Thật không gì vất vả bằng nghề thuốc, nhưng cũng không có sự huấn luyện nào cao đẹp bằng, cao đẹp ở chỗ người bác sĩ luôn luôn tôn trọng và bảo vệ sự sống còn của con người, không phân biệt giai cấp tôn giáo, chủng tộc, …vv và đối với họ, chỉ có trách nhiệm trước lương tâm mới đáng kể thôi.
Vẫn hay rằng ở vào thời buổi này, ở trong nhiều giới, có những người trốn trách nhiệm, hoặc thiếu tinh thần trách nhiệm, từ việc làm đến lời nói, có khi không hiểu trách nhiệm là gì cả, nhưng riêng đối với người bác sĩ, việc lãnh trách nhiệm là một lẽ sống của họ, và nếu không có gian nguy, nếu không có trách nhiệm tinh thần cá nhân thì không thể nào có y học được.
 KẾT LUẬN
Ngày nay người bác sĩ phải là người có học thức căn bản vững chắc, hiểu rộng, biết nhiều. Khoa học càng tiến bộ, người bác sĩ càng phải được huấn luyện kỹ càng chu đáo.
Không những phải có kiến thức về khoa học, có nhiều kinh nghiệm mà phải là người có văn hóa để biết xét đoán, phê bình, bởi trong y học, không có bệnh mà chỉ có con bệnh, không bệnh nhân nào giống bệnh nhân nào cả.
Ngoài ra, người bác sĩ cũng phải là người có nhân phẩm, đạo đức, có thế mới làm trọn nhiệm vụ cao cả của mình là phục vụ đồng bào, bảo vệ sức khỏe và sinh mạng của quần chúng.
                                                                  Duhamel (ykhoanet.com)

Trước những hiện tượng tấn công nhân viên y tế ngày nay đặt ra nhiều dấu hỏi của cả hai phía ngành Y và người dân. Có rất nhiều ý kiến nhưng đại đa số là quy lỗi về cho ngành Y. Một số quá khích còn tán đồng với hành vi thô bạo, phạm pháp. Rõ ràng là nếu ghét ai mà cứ ra tay chém giết kiểu côn đồ thì còn gì là luật pháp, xã hội sẽ loạn cả lên. Vả lại trong cuộc sống cứ phán đoán theo bề ngoài thì rất sai lầm. Có nhiều người bề ngoài lạnh lùng sắt đá kiểu như Bao Công nhưng bề trong rất thương người nhưng không biểu hiện để việc hành xử không thiên vị. Nhiều vị Giáo Sư khó tính, cáu gắt với sinh viên, sẵn sàng la mắng bn nếu những người này không tuân theo y lệnh nhưng bề trong lại rất thương họ. Đối với những ông GS cá tính này chỉ có người gần gũi mới biết bản chất của ông - ông không chấp nhận thói lề mề, buông thả, còn những kẻ lần đầu tiếp xúc đều ghét cái tính cố chấp, cô độc khó gần đó.
Quá nhiều ý kiến lên án ngành Y làm cho ta suy nghĩ lại. Đúng là ở VN đạo đức ngành Y đã xuống cấp đến mức độ không thể tưởng tượng được. Không nên trách cái nhìn của người đời về phía ngành Y. Cuộc đời như chiếc gương nhìn vào đó ta sẽ thấy hình ảnh của chính mình. Khi ngành Y soi vào chiếc gương đó nhìn thấy một hình dáng kinh tởm, méo mó thì phải tự xem xét lại chính mình trước khi trách ai.
   Trong các chuyện cổ ngày xưa, thày đi kiếm trò để truyền thụ sở học (chứ không phải trò kiếm thày như ngày nay), nhất là những ông thày cực kỳ giỏi về một môn nào đó thí dụ võ học, nhạc, họạ, điêu khắc. . . thì kiếm cho được một người có tư chất đặc biệt để có thể học hết những gì mình sở đắc và lại có đạo đức thì vô cùng khó. (xem truyện kiếm hiệp của Kim Dung cũng thấy). Đọc tiểu sử của nhạc sĩ thiên tài Paganini –người duy nhất trên thế giới có thể trình tấu một bản nhạc trên cây đàn violon chỉ có  một sợi dây đàn, ta có thể thấy trường hợp này. Vì nghèo, cha bắt phải đàn dạo kiếm tiền, nên khi ông xin học đàn với ông thày cũng là một nhạc sĩ tài ba, nhà nhạc sĩ này phải trả tiền hàng tháng cho ông thay vì nhận học phí để cha ông cho con mình theo học. Đúng là chuyện có một không hai trên cuộc đời, nhưng nhờ thế, thế giới mới có một nhạc sĩ tài ba cho ngàn sau.
Rõ ràng là chuyện chọn ai sẽ trở thành một nghệ sĩ hay một BS, kỹ sư… rất quan trọng vì họ có đủ tố chất để trở thành một kỹ sư giỏi, một thày thuốc tốt, một nghệ sĩ tài ba hay không thì phải có một cuộc khảo thí kỹ lưỡng do chính những người lão luyện trong ngành tiến hành chứ không phải một ông Bộ nào đó xa vời ra đề, và cuộc khảo thí đó phải khác xa với các cuộc thi tuyển của VN hiện nay. Ở một số nước khi chọn người học ngành Y phải qua một cuộc khảo sát từng thí sinh, thi hạch miệng (oral), qua đó người ta đánh giá đối tượng có đủ những tính chất của một thày thuốc hay không. Dĩ nhiên đánh giá sơ bộ như thế không chắc chắn 100% nhưng dù gì khi đã sàng lọc bởi những giáo sư dày dạn kinh nghiệm thì …rất nhiều cặn bả bị gạn lại cũng đủ giúp cho xã hội bớt đi những kẻ cơ hội chủ nghĩa, bất tài, bất nhân và giữ được trong sáng của ngành Y.
Sàng lọc ban đầu rồi phải tinh luyện để những sản phẩm của mình làm ra phải gọt bỏ hết những dư thừa, những khiếm khuyết, trang bị những kỷ năng và kiến thức đầy đủ và trở thành một tác phẩm tốt nhất có thể. Một người tốt nghiệp BS cũng giống như những chiến binh, sau khi đã huấn luyện dày dạn có thể tung vào chiến trường để chịu đựng biết bao gian lao thử thách mà vẫn hoàn thành nhiệm vụ.
Tiền bạc cám dỗ, sự dọa nạt, thế lực, sắc đẹp …. và những mua chuộc nào đó xã hội nào cũng có, sẽ là những cạm bẫy mà người thày thuốc phải gặp trên con đường mình đi. Không phải những xã hội chậm tiến, cái nghèo khó gây nhiều thử thách cho thày thuốc mà chính những xã hội giàu có sự thử thách càng lớn hơn, và sự vượt qua không nên chỉ đổ cho xã hội mà phải nghĩ lại, do chính thày thuốc có bản lĩnh hay không. Và một khi xã hội của chúng ta có quá nhiều thày thuốc bất lương thì đừng vội đổ lỗi cho nghèo đói mà hãy xem lại cách chọn lựa và đào tạo thày thuốc của chúng ta.
Ta không nên trách xã hội bạc đãi thày thuốc mà chủ yếu trách xã hội có chọn và đào tạo được những thày thuốc có đủ khả năng để gánh vác nhiệm vụ xã hội giao phó hay không. Phải thay đổi lại cách chọn người tài vào những những nhiệm vụ khó khăn, nếu không thì những kẻ cơ hội sẽ luồn lọt vào, đục khoét... làm thối mục cả các nền tảng đạo đức của xã hội và sự sụp đổ chỉ là thời gian thôi….
Xã hội chúng ta ngày nay có những tiêu chuẩn để chọn người hoàn toàn không phù hợp và do đó có quá nhiều những kẻ bất tài, vô đạo chen vào và tiếc thay lại chiếm những chổ đứng cao trong xã hội, tiếp tục bôi bẩn sự trong sáng của mọi ngành nghề, không chừa chỗ nào chứ không riêng gì ngành Y. Những kẻ này chẳng những phá hoại nghề nghiệp, tổn hại cho người dân lệ thuộc mình còn ám hại đồng nghiệp và bạn bè, phun nọc độc ra toàn xã hội.
Khi Steven Spielberg ra mắt Công Viên Khủng Long phần 3, ông cho con khủng long xuất hiện ngay giữa New York, xơi tái nhiều người. Khi có kẻ trách ông sao cho những hình ảnh khủng khiếp đó xuất hiện ngay trên phố thì ông thản nhiên bảo rằng “cái xã hội chúng ta có rất nhiều kẻ đáng bị khủng long xơi tái lắm đó chứ”. Trước đây tôi lên án những người có hành vi bạo ngược với thày thuốc, nhưng hiện nay giống như Spielberg tôi lại nghĩ ”Đúng, có những kẻ mặc áo thày thuốc trong hàng ngũ chúng ta nhưng thực chất là những tên cường bạo, rất đáng bị giết bởi những người cùng đường, quẩn trí “. Và tôi cũng đồng ý với người dân rằng những tên cường bạo đó là số đông chứ không phải hiếm trong xã hội ngày nay. Nhưng vấn đề là làm sao phân biệt được ai thiện, ai ác bởi nhìn bề ngoài rất khó đoán và những hành động bạo lực có khi hại lầm người tốt.
Một khi đại đa số người dân lên tiếng nói giống nhau thì chúng ta phải nghĩ lại chứ không nên kết án người dân là hồ đồ, cảm tính, u mê... Thực sự hình ảnh người thày thuốc ngày nay đã nhạt nhòa lắm rồi trong con mắt người VN. Họ không còn mang hình ảnh của thiên thần với đôi cánh trắng chống lại lũ quỷ đen gớm ghiếc. Chiếc áo trắng đã lốm đốm màu đen của quỷ và đôi cánh đã teo tóp dần thay vào đó là hai chiếc sừng ngày càng nhô lên cao trên vầng trán đầy những nếp nhăn tính toán…Quỷ sứ hay thiên thần, ngày nay có lẽ không cách nhau xa, chỉ một bước thôi và chúng ta mỗi đêm khi ngồi đối diện lương tâm hãy trách mình trước khi trách người. Chính vì bọn nhà Y chúng ta không ra gì nên người dân cùng khổ mới oán trách và căm thù những người lẽ ra họ mang ơn không hết…Ngày nay còn đâu những thày thuốc sẵn sàng xông vào lửa đạn để cứu thương binh, còn đâu những thày thuốc lấy cả máu mình truyền cho bệnh nhân, những thày thuốc ngất xỉu ngay trên bàn mổ, trên giường bệnh hay đột quỵ lúc đi cấp cứu cho người cùng khổ ở những vùng khỉ ho, cò gáy. Ngày nay thày thuốc ngất ngưỡng trong phòng máy lạnh, chỉ tay năm ngón, xem bn như một đối tác vô hồn không phải là con người, là những đối tượng kinh tế có khả năng khai thác làm giàu cho mình bất kể hoàn cảnh đáng thương của một ai. Như thế thì ta có quyền đòi hỏi bn xem trọng mình hay không hay ngược lại đáng bị họ phỉ nhổ như một Giuda bán Chúa lấy những đồng tiền nhơ nhớp? Một khi sức khỏe, sinh mạng con người lại bị xem như một món hàng có thể mặc cả, khai thác thì người thày thuốc không còn có quyền yêu cầu bn tôn trọng mình như một vị cứu tinh của họ. Và người thày thuốc đã tự mình tụt xuống ngang hàng hoặc thấp hơn đối tác- nếu ta xem bn là một đối tác kinh tế- vĩnh viễn không thể nào trở lại ngôi vị ngày xưa trong trái tim cũng như ánh mắt người bệnh.
Khi Adam và Eva nghe theo lời cám dỗ của con rắn, họ đã tự đánh mất mình và phải rời khỏi vườn địa đàng, sống cuộc đời trần gian đầy khổ ải. Trách ai ? Chính mình đã tước đi tương lai và ý nghĩa của cuộc sống mình thì sự trầm luân cả quãng đời còn lại là một "phần thưởng" xứng đáng cho những ai không đủ sức kháng cự lại những thế lực ma quái đang rình rập trên mọi nẻo đường.
Khi đọc trên báo thấy hình ảnh một em bé mười mấy tuổi lao vào dòng nước hi sinh tính mạng, cứu các bạn nhỏ tôi cảm thấy nhục vì mình còn kém thua xa một đứa trẻ vì có nhiều lần mình vì sợ trách nhiệm, vì áp lực xã hội, vì sợ thất bại… không dũng cảm lao lên nắm bàn tay của một ai đó chơi vơi giữa dòng. Vì thế tôi không còn muốn trách ai nữa một khi mình tự thấy không xứng đáng với niềm tin của xã hội và cũng vì hàng ngũ của chúng ta đã tự đánh mất mình sau bao năm làm hoen ố màu áo trắng tinh khiết.
                                                               BS Lê Ngọc Dũng
                                                              lengocdungtn@gmail.com
                                                                      (ykhoanet.com)
                                                                 


Thầy thuốc là tên gọi chung của những người có khả năng chữa bệnh cho người khác.

Thuở còn bé thơ, khi tôi sốt, phát ban, mẹ tôi thường luộc trứng gà, lăn trên lưng của tôi. Khi tôi đau bụng, mẹ tôi xức dầu vào rún tôi. Khi tôi nhức đầu, mẹ tôi thường giựt gió. Tôi ớn lạnh, mẹ tôi cạo gió, nấu cháo hành, ủ ấm, nấu nước nóng tắm cho tôi.
Mẹ tôi đã làm thay cho một bác sĩ chuyên khoa nhi để chữa bệnh cho tôi.

Mẹ tôi kể người đỡ đẻ cho tôi là bà Bảy Mụ. Bà được gọi tên như vậy là vì bà chuyện môn đi đỡ đẻ cho người ta. Ở quê, những người làm công việc này gọi là bà mụ vườn.

Mẹ tôi ốm yếu, thường hay bệnh. Cái thuở sau giải phóng, ai cũng nghèo, thuốc men không có. Người giúp được cho mẹ tôi là bà Lan giác hơi. Rõ ràng là chỉ khi mẹ tôi bệnh thật thì các vết giác hơi trở nên bầm tím, còn không bệnh thì có giác mấy cũng không sao. Sau khi giác hơi, mẹ tôi nấu nồi lá xông, đổ thêm chút dầu gió, trùm mền vào xông hơi. Một hồi sau thì tỉnh táo hẳn.

Khi vào Sài gòn, ở gần nhà tôi có Thầy Năm Chích chuyên môn chữa bệnh. Thầy Năm Chích là y tá quân đội hồi trước. Ông không phải bác sĩ nhưng chích rất hay, chữa bệnh cho rất nhiều người.

Hồi nhỏ khi đi học, tôi đi ngang Chùa Giác Nguyên thấy Phật tử chặt, băm cành cây thành mảnh nhỏ, phơi khô, gói làm thang thuốc, chữa bố thí cho người nghèo.

Mẹ tôi, bà Bảy Mụ, Thầy Năm Chích, các phật tử chùa Giác Nguyên... thảy đều không phải là bác sĩ nhưng đã chữa bệnh cho tôi và mọi người xung quanh. Họ chính là Thầy Thuốc Nhân Dân.

Thầy Lang
Thời học Trung học phổ thông ở trường Ten Lơ Man, đối diện trường là rạp hát Đại Nam chiếu phim xi nê. Tôi nhớ một bộ phim tên là Thầy Lang. Không nhớ rõ chi tiết câu chuyện, chỉ nhớ sơ sơ rằng có một vị giáo sư y khoa bị thất chí đi lang thang rày đây mai đó. Nhìn ông rất xộc xệch và chán đời. Trong quá trình lang thang như vậy ông thường chữa bệnh cho những người nghèo mà không lấy phí. Không ai biết ông là vị Giáo Sư nổi tiếng. Một hôm ông gặp 1 anh nông dân làng quê bị chấn thương đầu. Thầy Lang đó đã dùng những dụng cụ nhà bếp như nồi nước sôi, dao chặt thịt, búa... để mổ sọ cho bệnh nhân. May thay, bệnh nhân thoát chết.

Khi tôi học y khoa, các Thầy kể về chuyện dùng nước dừa xiêm để truyền dịch cho lính thương binh. Không có huyết thanh, nhưng có kiến thức, các Thầy đã cứu sống nhiều thương bệnh binh bằng cách đó.

Các vị Thầy kể trên đã vận dụng trí não của mình để biến những thứ có sẵn xung quanh làm phương tiện cứu chữa bệnh nhân trong những điều kiện khó khăn. Suy cho cùng, hành xử của Thầy Thuốc dựa vào cái Tâm và cái Trí. Tâm thôi thúc thầy thuốc hành động trước nỗi đau của người khác. Trí giúp thầy thuốc vận dụng bất cứ những gì xung quanh để làm phương tiện chữa trị hữu hiệu. Thiếu Tâm thì chẳng ai muốn động vào những người bệnh nghèo trong hoàn cảnh khó khăn. Thiếu Trí thì chẳng thể giúp người hiệu quả.

Quan Đốc Tờ
Bác sĩ trước đây là được gọi là Quan Đốc hay Quan Đốc Tờ.
Các Quan Đốc Tờ này được học hành bài bản để trở thành thầy thuốc có chứng nhận đào tạo. Dĩ nhiên, người được đào tạo bài bản phải biết nhiều và chữa bệnh hiệu quả hơn người tay ngang.

Quan Đốc Tờ ngày xưa uy nghiêm trong phong thái, tận tâm tận lực trong công việc, ăn năn khi lỡ gây ra sai sót, hổ thẹn khi kiến thức không đến nơi.
Có một vị Thầy ở bệnh viện Huyết Học, đầu đã bạc trắng. Thầy dấn thân trong sự nghiệp chữa ung thư máu. Thầy than thở với sinh viên rằng đã đến cuối đời rồi mà chẳng cứu giúp được cho nhiều người. Chứng bệnh ung thư ác nghiệt kia đè nặng lên tâm tư người Thầy Thuốc mong muốn tận hiến cuộc đời cho bệnh nhân. Đến nay căn bệnh ung thư chưa có bước điều trị đột phá, nên hoài bão cứu người của Thầy không thành hiện thực.

Ngày nay cũng có nhiều Quan Đốc Tờ với nhiều học vị, bằng cấp. Khá nhiều vị đã vượt qua khỏi cái nghĩa Đốc Tờ là Bác Sĩ, họ khẳng định cái Học vị Đốc Tờ phải có nghĩa là Tiến Sĩ. Và hơn thế nữa, phải là “Phó Giáo Sư - Tiến sĩ - Bác sĩ” như thế kia thì mới khẳng định vị thế. Có vị học chưa đến đâu cũng ráng tìm cách được chứng nhận “tương tương tiến sĩ” để in danh thiếp cho đẹp. Và không ít bằng cấp, học vị được mua bằng vài trăm triệu.

Những cái bằng cấp đó như tấm thảm bay, nâng quan đốc tờ vào những hàng ghế quản lý, lãnh đạo đầy danh vọng và tiền bạc. Về thực chất thì những vị quan này không hề có tí kiến thức chuyên môn để giúp đời. Người ta nói đùa, các vị quan đốc đó khi chết đi, mang giải phẫu tử thi thì phát hiện ra rằng họ không có tim và óc.

Thầy lang băm?

Đọc báo thấy có một ông Tiến sĩ tên Khải, là dân “y khoa ngoại đạo” lại xắn tay vào việc chữa bệnh cho trẻ em. Ông ta xót cho 143 trẻ bị chết vì bệnh Tay Chân Miệng nên đề xuất dùng Anolyt để chữa trị cho các cháu.

Một số Quan Đốc gọi vị này là Lang Băm, không có kiến thức mà cũng đòi chữa bệnh.

Dưới mắt của tôi thì ông này có Tâm. Ông đau xót trước cảnh trẻ em bị mắc bệnh và chết mà không có ai của ngành y tế giúp đỡ một cách hiệu quả.

Dưới mắt cùa tôi thì ông này có Trí. Cái trí của ông không phải là kiến thức y khoa được đào tạo bài bản. Cái trí của ông chỉ cỡ bằng Mẹ tôi, bà Mụ Vườn, thầy Năm Chích... Và hành vi của ông ta tương đương với Thầy Lang trong bộ phim xi nê hay của các vị quân y trong thời chiến.Chẳng thể nào ngăn chặn bàn tay của người mẹ cạo gió cho con, chẳng thể nào ngăn chặn bà mụ vườn đỡ đẻ cho sản phụ. Thế nhưng người ta đã ngăn chặn bàn tay của ông Thầy Lang Băm kia.

Rủi mà phương pháp của ông thành công thì mấy mảnh bằng của các vị Quan Đốc Tờ bị vứt vào sọt rác.
                                                           Phan Xuân Trung (ykhoa.net) 
Bài đăng cũ hơn Trang chủ

LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT

NHỮNG TUỆ SINH NHẬT THÁNG 11

PHIM PHẬT GIÁO

  • Hành trình Phật ngọc hòa bình tại Việt Nam
  • Ký sự: Những nẻo đường Tây Tạng
  • Ký sự: Về thăm đất Phật 1-2
  • Ký sự: Về thăm đất Phật 2-2
  • Múa Thiên thủ thiên nhãn - Trung Hoa
  • Phim "Kinh Diệu Pháp Liên Hoa-3D"
  • Xuân, Hạ, Thu, Đông...rồi Xuân - Hàn Quốc
  • Bài Mới Nhất
  • Bình Luận Mới

Daily Video

ĐƯỢC QUAN TÂM

  • Di Lặc mang Xuân đến với mọi người!
    Chiều 29 Tết Nhâm Thìn, Gia đình Tuệ Uyển Nha Trang phối hợp với hội Từ thiện trường PTTH Lý Tự Trọng Nha Trang tổ chức một chuyến t...
  • Khánh Hòa: Khai Mạc Khóa Tu “Tìm Về Nguồn Cội”
    Đúng 8h sáng ngày 16/07/2012 dưới chân tôn tượng Đức Phật ...
  • Gửi mẹ yêu của con...
         Đứng nhìn lại, giờ đây con muốn nói lời biết ơn mẹ, cảm ơn mẹ đã tạo nên hình hài của con, mẹ đã cho con từng con đường để con bước, mẹ...

Khoảnh khắc đẹp!

CHIA SẺ TRỰC TUYẾN

YÊU THÍCH TUỆ UYỂN

CHIA SẺ

PHẬT HỌC PHỔ THÔNG

BÀI GIẢNG CHO TUỔI TRẺ

  • Bóng mây - Thích Thiện Thuận
  • Bến yêu thương - Thích Trí Chơn
  • Chữ Nhẫn trong gia đình 1 - T. Quảng Thiện
  • Chữ Nhẫn trong gia đình 2- T. Quảng Thiện
  • Cạm bẫy cuộc đời - Thích Nhật Từ
  • Hương hoa đất việt - TN Hương Nhũ
  • Ngưỡng cửa cuộc đời - Thích Nhật Từ
  • Pháp đàm: PG đồng hành cùng tuổi trẻ
  • Sức mạnh của tuổi trẻ - T. Thiện Minh
  • T.trẻ trước ngưỡng cửa hội nhập - T.Q. Thạnh
  • Trường đời - Thích Trí Chơn
  • Tuổi trẻ và Hành trang chữ Nhẫn 1-T.Q.Thiện
  • Tuổi trẻ và Hành trang chữ Nhẫn 2-T.Q.Thiện
  • Tuổi trẻ và sự cô đơn - TN Hương Nhũ
  • Tâm hồn cao thượng - T. Trí Huệ
  • Tìm lại chính mình - TN Hương Nhũ
  • Tương lai trong tay ta-T.Chân Quang
  • Vượt qua chính mình - Thầy Ng. Thành Nhân
  • Vấn đáp: Cạm bẫy cuộc đời - Thích Nhật Từ
  • Đi tìm thần tượng - Thích Viên Trí

Pháp lữ

GHÉ THĂM NHÉ!

  • Phật Âm - RSS Feed
    Pháp Thoại với TT. Thích Pháp Hoà (2:30pm - Tv. Huyền Quang - Jun 28, 2026)
    4 tuần trước
  • Đạo Phật Ngày Nay
    Video Books Kinh Tăng Chi Bộ
    10 tháng trước
  • Phật giáo Việt Nam
    Mẹ là mùa xuân
    12 năm trước
  • Trang Nha Quang Duc
  • VnExpress.net
  • Trường Phật Học Khánh Hòa

ĐÃ VỀ ĐÃ TỚI

Bản Quyền 2010-2011 @ Tuệ Uyển An Lạc Hạnh . All rights reserved.
Mọi ý kiến đóng góp hay gởi bài, vui lòng liên hệ :thichtuongthanh@yahoo.com
Designed by Thích Trí Giải | Based on SimplexDesign
Blog Thiết Kế