Mùa báo hiếu, mùa mà tất cả những người con hướng tâm về cha về mẹ. Chúng con được tồn tại trên cõi đời này và được làm con của cha mẹ, đó là niềm vinh hạnh lớn lao. Khi chỉ là phôi thai trong bụng, mẹ ngày đêm nâng niu gìn giữ. Khi con cất tiếng khóc chào đời, với cha mẹ đó chính là niềm hạnh phúc lớn lao nhất, mà không gì trên đời có thể so sánh được.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Kính bạch trên hòa thượng chứng minh
Kính bạch chư tôn thiền đức tăng ni
Kính thưa các vị khách quý cùng toàn thể quý Phật Tử.
Trời đã sang tháng bảy, cái nắng oi bức của mùa hè cũng đã vơi đi, để thay vào đó là những cơn mưa lất phất, thời tiết cũng bắt đầu se lạnh, làm cho tâm hồn con người cũng dạt dào cảm xúc. Và cũng lúc này chúng con biết rằng một mùa Vu Lan mới đã đến. Vu Lan báo hiếu mẹ cha, dường như đã in sâu trong tiềm thức của mỗi người con Đức Phật, nhưng sao mỗi khi Vu Lan về, trong lòng của chúng con lại bồi hồi cảm niệm về công ơn của hai đấng sinh thành.
Mùa báo hiếu, mùa mà tất cả những người con hướng tâm về cha về mẹ. Chúng con được tồn tại trên cõi đời này và được làm con của cha mẹ, đó là niềm vinh hạnh lớn lao. Khi chỉ là phôi thai trong bụng, mẹ ngày đêm nâng niu gìn giữ. Khi con cất tiếng khóc chào đời, với cha mẹ đó chính là niềm hạnh phúc lớn lao nhất, mà không gì trên đời có thể so sánh được. Giọt nước mắt hạnh phúc trên gò má mẹ, niềm vui mừng phấn khởi trên gương mặt cha, khi đứa con yêu dấu của mình vừa lọt lòng. Rồi từng ngày, mẹ lo từng miếng ăn giấc ngủ, suốt ba năm bú nương sữa mẹ, dòng sữa ngọt ngào chứa đựng cả tấm lòng yêu thương, dòng sữa cho con những bữa no mà khôn lớn. Đến khi chập chững bước đi, mẹ xót lòng khi thấy con vấp ngã. Nhớ những lúc đi chợ, đi nương về, mẹ luôn mang cho con cái bánh cái kẹo. Nhìn con ăn ngon lành, vui sướng là mẹ hạnh phúc lắm rồi. Đối với mẹ như thế là đã đủ. Hay những khi trái gió trở trời mẹ lại thao thức không ngủ, sợ con giật mình tỉnh giấc, mẹ vỗ về êm đềm cánh tay đưa. Nhất là khi con ốm đau bịnh tật, mẹ ngày đêm không quảng nắng mưa, bế trên tay giọt máu của mình, để tìm thầy tìm thuốc. Đến khi con hết đau, hết ốm mẹ mới an lòng. Rồi khi con đến tuổi đi học, mẹ dắt con đến trường, cho biết lớp biết trường, thầy cô bè bạn, lo cho con quyển sách cây viết. Mong con sớm ngày chăm ngoan, học hành chăm chỉ. Mẹ dạy con điều hay lẽ phải, biết thương yêu giúp đở mọi người. Mẹ đã chịu nhiều đắng cay và gánh nặng lo âu, để con có được tuổi thơ ngọt ngào và no đủ. Rồi khi lớn lên, lo dựng vợ gã chồng, lo cho con yên bề gia thất, vậy là mẹ mãn nguyện rồi.
Tình mẹ hiền cao cả bao nhiêu thì tình cha cũng to lớn bấy nhiêu vì cha đã nuôi chúng con lớn lên bằng hai dòng sữa mặn, hai giọt mặn ấy đã hoá thân thành hai nữa, nữa mồ hôi thành giọt sữa giữa đời thường, nữa lệ buồn thành hương vị yêu thương, cha hy sinh thật nhiều cho con trẻ vì:
Cha dành hết mọi đắng cay
Cho con vị ngọt những ngày ấu thơ
Cha dành đỉnh núi mây mờ
Cho con đường rộng bây giờ con đi.
Cha âm thầm yêu thương chịu đựng, giang rộng vòng tay chống chọi với bảo táp phong ba, cho con đứng vững trên mọi bước thời gian.
Hai chữ thời gian âm thầm lặng lẽ ấy đã hằn trên trán cha những vết nhăn không thể xóa mờ. Cha ơi ! thật sự con không thể nào nhận ra hết bao hy sinh của cha suốt đời vì con vì cái.
Cha thương con nhưng cuộc sống phân chia mỗi người một trách nhiệm. Mẹ như cọng mành nhánh thấp để trái non xúm xít bao quanh. Cha là thân cây vững chắc, bám rễ thật chặt hút nhựa nuôi hoa trái. Mẹ là tình cảm, cha là lý trí, mẹ chín bỏ làm mười, cha cầm cân nảy mực cho con từng bước trưởng thành. Suốt thời gian ấy là bao mồ hôi nước mắt, là bao lo âu đau buồn. Cha mẹ nuôi con bằng cách đánh đổi sức sống của mình, ngày chúng con một lớn thì sức lực mẹ cha ngày càng cạn kiệt.
Cuộc sống cha mẹ thật gian nan vất vã, mẹ nuôi dưỡng ấp ủ con từ đầu nguồn cuộc sống, bằng cả tinh thần và thể chất của mình, với sự chia sẻ trách nhiệm ân cần dạy dỗ của người cha, mẹ truyền cho con tâm tư trìu mến, cho con cử chỉ âu yếm, từng lời khích lệ ướp vào hồn con từ thuở còn nằm nôi. Toàn bộ hành trang vào đời của chúng con, đều thuộc vào cha mẹ. Cho đến khi chúng con lớn khôn thì cha mẹ đã đến hồi già yếu, bề ngoài có vẻ phương cường nhưng bên trong lại đau rệu rã. Có đôi lúc cha cảm thấy đau mõi nơi này, chợt nghe cái nhéo nơi kia, đôi hồi lại mệt vô cớ. Nhưng cha thường im lặng không nói, đành âm thầm nghĩ đến câu : “vạn vật vô thường”. Cũng chính cái định luật ấy đã cướp đi sức lực của mẹ cha với từng phút từng giây trôi qua, mà bổn phận làm con không thể nào níu giữ được. Nhưng con nào có biết ! con cứ mãi mê trên con đường công danh sự nghiệp, tìm kiếm danh lợi trong đời mà quên mất đi công ơn ấy, cái công ơn cao như thái sơn, rộng như biễn thái bình. Con nào có biết những lúc mẹ mòn mõi bên song cửa, mẹ dõi mắt nhìn theo cánh chim về phía chúng con. Mong sao đừng có thêm bất hạnh nào cho những đứa con yêu quý của mình, dù mình gặp bao nhiêu khó khăn đi nữa. Chúng con chỉ là những hạt sương nhỏ bé, nhưng lúc nào củng nghĩ mình tự có thể xây đắp một đại dương. Con không biết rằng hạt sương mong manh dễ vỡ ấy không được sự đỡ nâng che chở và nương cậy của chiếc lá thì chúng sẽ rơi xuống ngay khi chỉ gặp một cơn gió nhẹ. Một con gà mẹ xãi cánh mình che chở cho đàn con, dù có phải chịu bao nhiêu thương tích bởi bọn quạ, hâu, đang rình rập. Mẹ là vậy, dù đau đớn khổ nhọc cũng không hề than vãn.
Con vì công danh bỏ lại những tháng ngày không dễ có trong đời với người Mẹ già tóc trắng lưa thưa, với người cha hao mòn thể xác. Và rồi khi vấp ngã của cuộc đời thì con mới nhận ra không đâu yêu dấu bằng đôi vòng tay cha mẹ, đó củng là lúc mà con nhận thức được cái ân tình mà cha mẹ đã ban trãi cho con. Nhưng hởi ơi ! mẹ đâu còn nữa, mẹ đã vĩnh viễn xa rời con không bao giờ trở lại.
Chiều hôm ấy mây giăng sầu ảm đạm
Không gian buồn trong cảnh vắng thê lưong
Khới hương ơi ! sao đau đớn đoạn trường
Chiều vĩnh biệt nghìn thu người hiền mẫu
Mẹ ơi ! cha ơi ! hai tiếng “mẹ cha” bập bẹ trên môi còn được hạnh phúc gọi, con chợt nghĩ mình may mắn hạnh phúc khi có mẹ có cha, nhưng ai ngờ đâu khi con biết cái hạnh phúc bình dị ấy thì con lại càng đau khổ.
Giờ đây con đã không còn gặp được mẹ bằng xương bằng thịt, con thèm được nghe lời ru ngọt ngào à ơi lúc ban trưa, con thèm được ăn bát cơm, dù dĩa muối đơn sơ, đạm bạc mà mẹ nấu. mẹ ! mẹ ơi ! con đã chưa kịp nói được câu “con yêu mẹ! con yêu mẹ nhiều lắm!” bây giờ nhìn nắm mồ xanh với bia đá, con còn biết nói gì đây để bày tỏ hết ân tình này, bởi “đá vô tri nào có biết gì” rồi đây hành trình trước mắt con còn gian nan trắc trở, con đâu còn mẹ để thổ lộ tâm tình, động viên khuyên nhủ. Mẹ ơi ! mất mẹ rồi thật là thiếu vắng, hụt hẩn không gì bù đắp được. Mẹ là người thủy chung không bao giờ rời bỏ con trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Mẹ là người nâng đỡ bước chân con xuyên suốt chặng đường, giờ thì một mình con lẻ bóng dấn thân trên bước đường đời. Rồi mai này con vấp ngã, con biết sẽ về đâu, về đâu ? .
Con vẫn thường gọi hai tiếng mẹ ơi ! với cảm xúc sâu xa khi cúng tuần cho mẹ
Đây bát cơm đầy nặng ước mong
Mẹ ơi ! đây ngọc với đây lòng
Đây tình đọng lại trong tha thiết
Ơn nghĩa sanh thành chưa trả xong
“còn cha còn mẹ thì hơn
Mất cha mất mẹ như đờn đứt dây”
Vu lan năm nay đi chùa mà không có mẹ, con được cài lên ngực áo một đóa hồng trắng con cảm thấy đớn đau tê tái, càng quằn quại nhớ thương thêm, khi ký ức về mẹ lại tràn về. Một màu trắng lạnh lùng làm nước mắt tuôn rơi, mặn đắng trên môi, để rồi thấm vào lòng nghe bao cay đắng, tức tưởi nghẹn nghào. Càng nhìn người ta diễm phúc còn mẹ và cài lên ngực một đóa hoa hồng thắm thì lòng con càng giá buốt mẹ ơi!
Thu sang lá rụng sân chùa
Mẹ đã ra đi chẳng hẹn ngày về
Lắng tiếng chuông ngân hòa nhịp mõ
Nghe lòng chết lịm nỗi tái tê.
Hôm nay ngày rằm tháng bảy trở về, hàng Phật tử chúng con về đây dưới mái chùa……thân thương, xắm sanh lễ vật dâng lên cúng dường mười phương tăng chúng, hồi hướng phước lành báo hiếu mẹ cha. Giờ đây, trước bảo điện trang nghiêm, dưới ánh hào quang của chư Phật và trong màu huỳnh y của chư tăng, xin cho chúng con lặng lẽ quỳ dưới chân Đức Phật, cho con quỳ dưới chân cha mẹ, đôi bàn chân dãi nắng dầm sương, cho con được ôm lấy đôi vai cha mẹ, cho con được hôn lên đôi bàn tay của mẹ cha, dù đôi vai ấy có sờn bạc, đôi vai ấy có chai sần, cho con được lạy cha mẹ, lạy một người sinh dưỡng cưu mang, người đã xoi đường dẫn lối cho con mỗi khi lầm lỡ.
Hoàng hôn xuống, chuông chùa ngân nhè nhẹ
Vu lan kinh trầm ấm vọng vang trời
Dù mai này đời chia sẽ muôn nơi
Con vẫn nhớ tiếng ru hời của mẹ
Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát, Tác Đại Chứng Minh.
Biên soạn: Thích Nguyên An
Cả lớp ai cũng mong đợi một ngày nào đó cô giáo kính mến tiết lộ thông tin về cá nhân. Nhưng cô là người kín tiếng kiệm lời trong việc tiết lộ bản thân, nên chúng tôi khó có cơ hội, mặc dù những người học trò luôn đem hết trí khôn vặt của mình để đặt những câu hỏi giàn cảnh, làm cô rơi vào tình huống khó xử mà đám học trò đã giăng ra.
Với kinh nghiệm 20 năm đứng lớp, từng trải qua lứa tuổi học trò, hơn ai hết cô hiểu những gì lớp tôi đang bày ra. Vì vậy, chúng tôi luôn bị cô bắt thóp và khéo léo từ chối tất cả mọi câu hỏi liên quan đến cá nhân. Cô đến lớp đúng giờ, rời khỏi lớp khi tiếng chuông báo hiệu hết tiết.
Có một lần, cả lớp thảo luận về chính sử và dã sử một cách quyết liệt, đúng đúng sai sai vô cùng sôi nổi, cuối cùng tình hình đi đến bất ổn, vì quan điểm về ưu và khuyết của hai cách ghi chép sử này, thảo luận động chạm đến phần nhạy cảm, vì vậy cô muốn giữ không khí hài hòa nên cô kể chuyện.
Trước đây, cô rất thích nghiên cứu lịch sử, học đọc các bộ sử lớn của nhân loại, phân tích so sánh đối chiếu, các trận đánh, bên thắng bên thua, số tử vong, số thương tật, thiệt hại, lợi ích v.v… Nhưng cuối cùng, ngày phụ thân cô qua đời, cô mới cảm nhận ra và hiểu các nhà nghiên cứu xưa từng nhận xét: “Nhân loại cứ trung bình 3 ngày, thì có 1 ngày sống trong binh đao loạn lạc, 1 ngày khắc phục hậu quả của chiến tranh và một ngày an bình”.
Những bộ sách đọc lên toàn là mùi của xác thịt và đao kiếm, sự hận thù tham lam v.v… Nhưng cuối cùng đã đi vào đâu, khi tất cả những nguyên nhân mỹ lệ để phát động chiến tranh đó, cũng chính là cách miêu tả nấm mồ vĩ đại nhất để chôn vùi đồng loại.
Khi đó một sự đấu tranh nội tâm xảy ra trong lòng cô, và cô đọc các sách Phật học, cô nghiên cứu lịch sử Phật giáo, và tìm ra đáp án: “Lịch sử sự kiện chỉ ghi chép lại sự tranh giành quyền lực, đấu tranh cho địa vị, nhuộm máu đào cho giai cấp, đem thân mạng của người khác củng cố cái tôi cá nhân v.v… Còn lịch sử Phật giáo là ghi lại quy trình phát triển của hệ tư tưởng nhân loại, con đường thăng hoa tâm hồn, nối tiếp ánh sáng của trí tuệ và các câu chuyện cảm động về lòng thương người cứu vật…”
Thế là cô từ bỏ tất cả để chuyên tâm trên con đường này, và phát hiện niềm vui trong đó.
Nhưng có một hôm, cô đi đổi giấy chứng minh nhân dân, đến nơi làm việc, nhân viên thấy lạ hỏi cô: “Chị có biết chữ không?”
Cô giáo hóm hỉnh trả lời: “Em đoán thử tôi biết chữ không?”
Nhân viên trả lời: “Nhìn chị thì có lẽ chị biết đọc biết viết, nhưng thường thì mấy người nhà chùa đâu có được học nhiều, chỉ “gõ mõ hô chuông tụng Kinh niệm Phật”, nên em nghĩ, em sẽ giúp chị điền tên tuổi vào đơn”.
Cô giáo mỉm cười im lặng, lấy sơ yếu lý lịch đưa cho nhân viên điền giúp, nhân viên nhận được và ngạc nhiên hỏi: “Ba năm trước chị tốt nghiệp tiến sĩ sử học tại Nhật Bản, chị thành đạt cao như thế sao lại xuất gia, chị cho em xin lỗi vì lỡ lời nha…”
Cô giáo kể chuyện xong và dừng hồi lâu, cô nói:
Đây là buổi học cuối cùng, nên cô chỉ nhắn nhủ vài lời: “quý vị nên nhớ, lịch sử tư tưởng là chủ đạo cho lịch sử sự kiện, nên đặc biệt thận trọng ý nghĩ của mình, khi “cái tâm” đi hoang đang trên đà đi vào cám dỗ, thì nên nhớ kéo nó quay về, nếu quay về chưa kịp, thì trong lúc đợi chờ, đừng đưa ra ý kiến hay quyết định gì, vì tất cả quyết định đó sẽ không có lợi cho cá nhân mà còn ảnh hưởng đến xã hội, trong hiện tại và tương lai.”
Cô dạy tiếp: “Người học Phật, dù có xuất gia hay không, là người làm chủ tư tưởng và từ đó điều khiển ngôn ngữ hành vi, giả sử có một lúc nào đó, lỡ quên mục đích này thì nên ghi nhớ lại. Và hiện tại rất ít người hiểu về lời dạy quý giá của đức Phật, nên quý vị cố gắng phát huy truyền bá giảng dạy cho mọi người. Đừng để người ngoài có quan niệm “người đi tu chỉ là người khoác chiếc áo nâu sòng, loay hoay bên cây đa chùa cũ, và không có cống hiến gì cho lịch sử phát triển của nhân loại”. Hơn thế nữa quý vị nên lấy lời dạy của đức Phật, làm cơ sở để xây dựng hạnh phúc an lạc cho chính mình và mọi người.”
Quán Như
Đã lâu rồi, tôi không về thăm quê Nội kể từ ngày tôi ra đi,
có lẽ là cách đây đã rất lâu. Những hình ảnh về một miền quê nghèo nhạt
nhòa dần trong ký ức trẻ thơ ngày ấy...Nhưng tôi đã chợt nhận ra rằng,
nó vẫn ở đấy chưa bao giờ lạc vào quên lãng. Nó an phận ngủ yên trong
trái tim tôi, để đợi chờ một ngày chợt bừng tỉnh giấc...
Tôi nhớ như in những ngày khi tôi còn bé, cảm giác về quê Nội đầu
tiên có thể nói đó là một vùng quê rất nghèo đồi núi mênh mông, mây mờ
che phủ. Lần đầu tiên về quê Nội mà tôi còn nhớ đó là hình ảnh của núi
BA VÌ sương khói mờ nhân ảnh ,mây đậu trên đầu núi, từ đường lộ xe có
thể chạy qua lại đến nhà Nội tôi, phải đi qua rất nhiều những con đường
nhỏ với rất nhiều bụi cây sim ,cây mua như thế đó, con đường thật là
nhỏ xíu và lại ngoằn nghèo quanh co như một con rắn đang uốn lượn, rồi
đi bộ thêm một quãng đường mấy km là đến nhà Nội tôi. Nhà Nội tôi nằm
ngay cạnh bờ sông, trước nhà có trồng rất nhiều cây tre. Trong ánh mắt trẻ thơ của tôi, được về Nội thật là sướng, cái gì cũng
mới mẻ, cái gì cũng lạ lẫm. Lúc bé tôi được các anh chị con của bác dẫn
đi hái trái dại ăn, bẻ hoa mua,hái những trái sim chín mọng. Tôi vẫn
còn nhớ những mùi hương thơm nồng của quả sim đó.
Tôi bé nhất nên được các anh chị rất chiều, tôi muốn cái gì, các anh
chị cũng cho cả, nghĩ lại thấy ngày xưa mình bé mà ăn hiếp người lớn
quá.
Tôi thích thì thích, nhưng các bác,các chú bảo mẹ tôi bỏ tôi lại ở
đấy thì tôi lắc đầu ngầy ngậy còn bảo: "quê Nội nghèo thế con không
thích ở"...Đúng là quê Nội tôi nghèo thật. Con nít muốn đi học phải đi
bộ cả hơn chục cây số mới tới. Những tháng , mưa rừng nước lũ rất là sợ .
Những lần về chơi với Nội ,tôi không tài nào ngủ được, những tiếng vo
ve của đám muỗi ngoài rừng bay vào, con nào con nấy như "con trâu", ngồi
nói chuyện với nhau thôi, người ta cũng phải chui vào màn,màn mà
cài không kỹ thì chỉ có nước làm "tiệc" cho muỗi thôi.
Bây giờ quê Nội tôi khác nhiều rồi, trước nhà Nội đã có một con đường
đá đỏ, xe chạy qua lại bụi bay mịt mù. Một năm không còn hai mùa lũ đến
nữa, vì đã có đê bao ngăn lũ. Các bác ,các chú tôi ngồi nói chuyện
ngày xưa mà nhớ, lũ về thì cực mà không có lũ thấy thiếu thiếu làm sao.
Lũ về mang phù sa cho đồng khoai, đồng lúa, mang cá về đầy thùng ,đầy
giỏ , giờ không còn lũ, cá đồng hiếm đi, đồng ruộng phèn đục thì đã có
phân hóa học cải tạo, mà sao thấy buồn vời vợi, tiếc nuối bâng khuâng.
Đó là những ký ức ngày bé tôi còn nhớ về quê Nội ,lúc đó là gia đình
tôi vẫn hạnh phúc còn bây giờ gia đình tôi mỗi người một nơi có lẽ tôi
cũng sẽ không bao giờ trở về quê Nội đó nữa
Gửi lại tuổi 20, một chút gì để nhớ, một chút gì để yêu! Dù sắp bước qua tuổi 21 nhưng chúng con vẫn yêu sao tuổi 20, tuổi đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ, khát khao những ước mơ. Gia đình Tuệ Uyển chúng con đã có nhiều niềm vui ở giai đoạn này. Nhìn lại một năm qua, một chặng đường đánh dấu sự trưởng thành của Tuệ Uyển, chúng con cảm nhận được mình đã lớn hơn rất nhiều qua những buổi sinh hoạt hàng tuần, các khóa tu tập và chia sẻ tình thương do quý Thầy tổ chức.
Mỗi buổi chiều sinh hoạt, chúng con đều được thực tập ngồi thiền, thiền hành, học giáo lý, oai nghi. Hình như cả tuần chúng con đã quá nhộn nhịp giữa dòng đời. Cho nên cứ vào mỗi ngày chủ nhật chúng con đi sinh hoạt như tìm một chốn bình yên. Mọi người vẫn hối hả chạy theo nhịp sống, chỉ có nơi đây đều dừng lại để có mặt trong nhau. Nhiều lúc chúng con cảm thấy cuộc sống thật nặng nề và nhiều áp lực. Những lúc như thế chúng con lại quay về với bản thân mình, thực tập hơi thở. Nhờ như vậy chúng con cảm thấy lòng nhẹ nhàng hơn, bao âu lo dường như tan biến. Chỉ trong 2 giờ đồng hồ ngắn ngủi nhưng chúng con được nạp lại năng lượng rất nhiều để tạo thăng bằng cho một tuần mới bắt đầu. Khi đi sinh hoạt chúng con mới biết mình cần học nhiều thứ, học thở, học nói, học đi…để chúng con có thể bình thản giữa nhịp sống rộn ràng.
Bước khởi đầu cho hành trình các khóa tu chúng con được đặt chân lên tại “Trúc Lâm tịnh viện”. Khóa tu này rất đông bạn trẻ từ nhiều nơi khác đến vừa tu học vừa giải trí sau những ngày ôn tập chuẩn bị cho việc thi cử. Điều đặc biệt ở khóa tu này chúng con phải giao nộp điện thoại cho ban tổ chức và được tu học ở ngôi chùa trên núi. Chúng con như được cách ly với mọi tác động nhộn nhịp của cuộc sống bên ngoài để quay về với bản tâm mình. Với chiếc đèn hoa đăng trên tay, chúng con đi thiền hành vào buổi tối, sự thiêng liêng và thanh tịnh dường như đã bao trùm không gian lúc đó. Hình như mọi sự nặng nề mệt mỏi về việc thi cử đều được bỏ lại đằng sau khi chúng con đi thiền hành. Chúng con càng vững lòng hơn khi chính bản thân mình được đánh chuông đại hồng để cầu nguyện những điều tốt đẹp sẽ đến cho kì thi sắp tới. Tiếng chuông ngân lên ai cũng lắng lòng mình lại nghe chuông, giây phút đó vô cùng thiêng liêng ở ngôi chùa trên đảo này. Chúng con biết mình đã dừng mọi thứ lại, những suy nghĩ về bài vở để tận hưởng những ngày tu học thật tuyệt vời. Khi đi lòng trĩu nặng những âu lo nhưng khi về lòng chúng con đã nhẹ nhàng hơn. Cám ơn khóa tu đã giúp chúng con vững lòng hơn để vượt qua kì thi căng thẳng.
Các khóa tu dành cho tuổi trẻ diễn ra nhiều hơn trong năm nay như khóa tu tại chùa Phước Long Phật Tích. Ở khóa tu này có nhiều bạn trẻ như chúng con đều háo hức dành thời gian hè của mình để đến đây tu học. Những thời khóa tụng kinh “Vu lan báo hiếu” nhắc nhở chúng con công ơn sinh thành khó lòng đền đáp. Hạnh hiếu của Mục kiền liên mãi là tấm gương sáng về đạo hiếu cho mỗi người con Phật. Chương trình văn nghệ “Vọng Vu Lan” với nhiều bài hát và tiết mục mang đến nhiều niềm vui cho chúng con. Nhưng trước đó chúng con được nghe thầy nói về công ơn sinh thành của cha mẹ, lúc đó trong lòng mỗi người đều dâng lên một niềm cảm xúc, có người khẽ lấy tay thấm nhẹ những giọt nước mắt, có người khuôn mặt trầm ngâm, chắc hẳn lúc đó ai cũng nghĩ về hai đấng sinh thành của mình. Và tiếng niệm danh hiệu Quan thế âm Bồ tát bắt đầu vang lên ấm cả thiền đường, xoa dịu đi những nỗi niềm của mỗi con người. Những chiếc đèn hoa đăng sáng rực cả giảng đường tạo nên không khí ấm cúng thiêng liêng. Mọi người một lòng thành tâm cầu nguyện những điều an lành cho cha mẹ:
“Mỗi đêm thắp ngọn đèn trời
Cầu cho Cha mẹ sống đời với con"
Đến với ngày thực tập “Về với Chân Nguyên” tại chùa Chân Nguyên, Vạn Giã. Mỗi lần dự khóa tu nào về chúng con đều cảm thấy vui vui và yêu mến nơi mình tu học hơn. Trong lòng mỗi người bỗng dưng có nhiều xúc cảm khi chúng con tham dự ngày thực tập này. Một cảm giác an lành, mọi hành động nhẹ nhàng, quả thật ngày hôm đó chúng con thật sự như đang sống chậm lại, quay về với chính bản thân mình. Có điều gì đó thiêng liêng ở ngôi chùa cổ kính và thiêng liêng này, những lời tụng kinh càng tăng thêm không khí ấm áp tại nơi đây. Không biết có phải do chúng con dễ thương hay không mà đều nhận được sự đón tiếp quan tâm chăm sóc thương yêu của nhiều người ở ngôi chùa Chân Nguyên này. Hi!
Tham dự nhiều chương trình tu học chúng con cảm thấy mình sống vui hơn, an lành hơn. Ngồi thiền và thiền hành giúp chúng con lắng lòng lại, loại bỏ những phiền muộn hằng ngày, tâm càng ngày càng vững chãi hơn. Ăn cơm chánh niệm giúp chúng con hiểu rõ hơn về những nỗi vất vả của những người nhà bếp và biết cách tôn trọng sự sống của mọi vật. Những điều đó như nguồn dinh dưỡng để vun trồng những hạt mầm hiểu biết trong bản thân chúng con.
Không chỉ dừng lại ở việc tu tập thật tốt, quý Thầy còn tổ chức cho chúng con chia sẻ tình thương với mọi người, gắn kết những trái tim lại với nhau. Chương trình “Hoa hồng xuống phố” mang ý nghĩa gắn kết tình hiếu đạo, tôn vinh truyền thống nguồn cội, mang niềm vui đến cho mọi người trong ngày lễ Vu lan này. Khắp nẻo đường Nha Trang ngày hôm ấy đã ghi lại những giây phút hạnh phúc những ai của bao nhiêu người con khi may mắn còn cha mẹ hay dù hai đấng sinh thành đã ra đi. Đôi lúc chúng con gặp trở ngại khi cài hoa hồng nhưng nhờ sự thực tập tu học thường xuyên và lời dặn của Thầy, chúng con vẫn giữ được nụ cười trên môi.
Chuyến đi “Trung thu nhiệm mầu” là một mùa Trung Thu đặc biệt. Thay vì chúng con ở nhà đón trung thu cùng gia đình hay đi chơi với bạn bè nhưng lần này chúng con được đến những mái ấm tại các Chùa để chia sẻ cùng các em. Nhìn các em còn nhỏ mà thiếu đi tình thương của cha mẹ, chúng con cảm thấy thương cho những hoàn cảnh đó. Nghĩ lại đến bản thân mình hạnh phúc hơn những số phận đó nhưng đôi khi chúng con vẫn chưa bằng lòng, vẫn đòi hỏi, ham muốn nhiều điều phi lý. Nhìn các em tự trang trí trung thu cho mình và những ánh mắt vui sướng khi được nhận quà, chúng con mới hiểu ở sâu thẩm nơi những trái tim non nớt đó luôn cần tình thương từ nhiều người xung quanh. Trong chuyến đi đó tấm lòng mọi người có lẽ ngọt như những chiếc bán chiếc kẹo trao tặng cho các em. Tiếp tục hành trình, chúng con được quý Thầy dẫn đi tham quan “Ba Hồ”. Leo dốc rất mệt nhưng đến nơi cảnh rất đẹp, có suối mát có cây xanh, có nơi rộng rãi để vui chơi, sinh hoạt rất là thích. Lúc đó cả thầy và trò cùng nhau chơi, cùng nhau vui. Và lúc nào kết thúc chuyến đi đều là những nụ cười rạng rỡ.
Trạm kế tiếp của tình thương là chuyến đi chia sẻ tại chùa Thanh sơn. Chúng con cảm thấy thương cho những mảnh đời ở nơi đây. Có những người làm cho chúng con ngưỡng mộ vì đã vượt lên số phận. Từ đó, chúng con biết mình cần học cách chấp nhận, không đua đòi theo những hạnh phúc xa vời mà sống an vui với những gì mình đang có. Và giờ đây tình thương chúng con mở rộng hơn và chúng con đang nhìn cuộc đời bằng đôi mắt thương yêu.Ở tuổi 20, chúng con nhận được tình thương của quý Thầy nhiều hơn, đi tu tập nhiều hơn, dấn thân vì đạo pháp, xã hội nhiều hơn, cái gì cũng nhiều hơn và bản thân chúng con cũng lớn nhiều hơn^^! . Chúng con cám ơn quý Thầy, những vị Thiện tri thức đã giúp gia đình Tuệ Uyển chúng con có tuổi 20 thật đẹp, tràn đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ. Khép lại tuổi 20, bắt đầu cho tuổi mới chúng con mong rằng mình sẽ có một tuổi 21 thật đẹp không thua gì tuổi 20. Và chúng con cảm nhận mình như một bông hồng và sẽ tỏa hương nhiều hơn nữa ở tuổi 21 sắp tới giống như câu hát trong bài Tuệ Uyển ca mà ni sư Trí Hải đã sáng tác “Ngày sau em thành người như đóa hồng hôm nay, mang bao điều quý báu vun trồng trong nhân gian”. Tạm biệt tuổi 20. ^^!

